Chủ nhật, 21/10/2018

Bài học về dân chủ cơ sở từ chỉ đạo của Đồng chí Đỗ Mười với Hải Phòng

“Chúng tôi quý bác đến mức không có gì không thể nói với bác. Mỗi khi chúng tôi sai, bác chỉ bảo ngay và nhắc nhở rất nghiêm khắc”.

Bác Đỗ Mười có rất nhiều kỷ niệm với Hải Phòng. Chúng tôi học tập bác về phong cách lãnh đạo, tình cảm sâu sắc, tình đồng chí và sự quan tâm thiết thực đối với đời sống của công nhân, nông dân và dân nghèo thành thị.

Chúng tôi quý bác đến mức không có gì không thể nói với bác. Mỗi khi chúng tôi sai, bác chỉ bảo ngay và nhắc nhở rất nghiêm khắc. Bác luôn nhắc lãnh đạo Hải Phòng phải làm việc tốt hơn nữa, không bao giờ được thỏa mãn, chủ quan. Bác Mười đặc biệt quan tâm căn dặn xây dựng tốt các cơ sở Đảng; phải biết vươn bàn tay của Đảng đến các cơ sở sản xuất, Đảng phải gắn bó mật thiết với dân.

bai hoc ve dan chu co so tu chi dao cua dong chi do muoi voi hai phong hinh 1
Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười thăm nhà máy xi măng Hải Phòng, ngày 25/3/1991. (Ảnh: TTXVN)

 

Bác về Hải Phòng chỉ đạo việc thực hiện quyền làm chủ của dân. Lãnh đạo Hải Phòng mời bác về Thành ủy, Bác Đỗ Mười nói: “Nên làm như vậy, đó là thực hiện dân chủ thiết thực nhất”.

Về nông nghiệp bác cũng rất quan tâm. Bác yêu cầu chúng tôi đưa về thăm xã Tam Đa, huyện Vĩnh Bảo sau đó thăm xã Dư Hàng Kênh (huyện An Hai). Bác tham gia nhiều ý kiến hay, có một câu nói mà tất cả nông dân Hải Phòng đều ghi nhớ: “Ly nông, không ly hương”, có nghĩa là tạo ngành nghề thủ công cho nông dân, không để dân thất nghiệp, phải đi ra thành phố.

Bác còn góp ý cho chúng tôi đầu tư chiều sâu vào giống mới, cây trồng, vật nuôi, biết rút dần lao động cây trồng sang chăn nuôi. Có một lần về Hải Phòng bác đã nghiêm khắc hỏi chúng tôi: “Vì sao Hải Phòng lại để thất thoát điện trầm trọng như vậy? Dân kêu vệ sinh kém, nước kém, vào một thành phố cảng lớn nhất nước như vậy mà thấy toàn những dây thừng tha từ nhà cao tầng để câu nước lên như những sợi dây thòng lọng như vậy là thế nào? Cả thành phố các anh làm ăn ra sao?”. Chúng tôi nghe bác phê bình như vậy thấy rất xấu hổ, riêng tôi thấy mình phải chịu trách nhiệm lớn về vấn đề này. Bác nói xong rồi bảo tôi: “Anh cho tôi đi bộ thăm thành phố của các anh”.

Thành phố cử một đoàn cán bộ đi theo, có cả công an bảo vệ cùng đi.

Sau khi đi khảo sát một vòng về, chúng tôi báo cáo tình hình khó khăn của Hải Phòng. Bác Đỗ Mười lắng nghe xong nói luôn: “Khó mới cần các anh. Tôi nói như vậy các anh đừng buồn đấy, khó thì bao giờ cũng khó, cách mạng là khó khăn nhưng cái khó phải ló cái khôn. Các anh không được ngồi than phiền, nếu các anh không giải quyết đời sống cho dân thì các anh chẳng còn để mà than phiền”.

Thấy những lời góp ý của bác Mười hết sức thân tình, Đảng bộ chúng tôi hứa quyết tâm sửa chữa, khắc phục bằng được tình trạng ấy.

Lúc đó, Hải Phòng đứng hạng cuối cùng của cả nước về tình trạng điện, nước và vệ sinh. Sau khi nghe những lời phê bình của bác Đỗ Mười, Đảng bộ chúng tôi nghiêm túc kiểm điểm và phải quyết liệt giải bằng được bài toán khó này. Đảng bộ và chính quyền thành phố cùng ra tay. Trước tiên, chúng tôi yêu cầu ngành điện, ngành nước tham mưu. Sau đó chúng tôi từng bước cải tạo mạng lưới điện và hệ thống nước sạch. Khi chúng tôi cải tạo hoàn toàn hệ thống nước sạch, bác Đỗ Mười lại về Hải Phòng kiểm tra. Bác hỏi nhân dân: “Họ nói nước uống ngay được có đúng không”.

Nhân dân vui mừng khoe: “Đúng đấy ạ! Nước trong và sạch lắm ạ. Hải Phòng không còn thiếu nước nữa, nhà tầng vẫn còn dư nước ạ”.

Sau 5 năm tích cực thực hiện các chương trình dân sinh xã hội, Hải Phòng trở thành đơn vị đứng đầu cả nước về phong trào tiết kiệm điện và thỏa mãn nguồn nước sạch cho dân Thành phố xanh, sạch, đẹp, trở thành nơi du lịch cho khách thập phương

Toàn dân Hải Phòng ai cũng biết và kính trọng bác Mười. Bác Mười đã làm Chủ tịch ủy ban quân quản Hải Phòng từ năm 1955. Khi lên phát biểu ở Nhà hát thành phố Hải Phòng, bác rất gầy, dân ta thương bác lắm. Tình cảm của bác Mười thấm vào lòng dân Hải Phòng sâu sắc lắm. Bác là người có tinh thần đấu tranh chống tiêu cực, luôn luôn giữ gìn bản thân và gương mẫu cần, kiệm, liêm, chính. Nhiều lần lên Hà Nội chúng tôi thường ghé thăm nhà Bác. Bác tâm sự rất cởi mở: “Tớ có gì đâu, xe ô tô cũng của Nhà nước, tớ cứ ở chỗ này, gọn gàng, lại được sống hòa cùng nhân dân, chả muốn đi đâu”.

Lúc nào bác cũng ân cần hỏi thăm chúng tôi: “Con các cậu thế nào? Vợ có khỏe không?”. Tình cảm của bác quyện với tình cảm của mỗi chúng tôi, chúng tôi luôn bộc bạch tâm tư của mình mong được sự động viên ân cần của bác. Trái tim, tâm hồn của bác gắn bó bền chặt với cán bộ nhân dân Hải Phòng.

Chính nhờ học tập nhiều ở bác mà tôi đứng vững lãnh đạo Đảng bộ Hải Phòng 15 năm không bị sai phạm. Nhưng có một việc chúng tôi, chưa học bác được, đó là khả năng đọc sách, nghiên cứu tài liệu của bác rất đặc biệt. Khi gặp chúng tôi, câu đầu tiên bác nói là: “Các anh đã đọc cuốn sách này chưa? Nếu chưa đọc, các anh phải đọc đi, tôi cho mượn về mà đọc”. Đúng là Đảng ta may mắn có một nhà lãnh đạo có trình độ uyên thâm như bác Mười. Có một số đồng chí, cán bộ tâm sự với tôi: “Bác mắng cho, nhưng lại bảo cách làm nên rất phấn khởi”.

Riêng tôi học bác cách gần dân, nghe dân nói, nghe dân hiến kế. Chính nhờ vậy mà tránh được bệnh quan liêu, tôi cũng thấm thía cách góp ý cho cán bộ phải vừa thẳng thắn vừa thương yêu sẽ giúp cho đồng chí không bi quan. Mỗi lần cán bộ có khuyết điểm tôi thường gặp riêng góp ý, không đao to búa lớn. Chính vì như vậy, nên giữ được đoàn kết trong Đảng bộ.

Bài học về dân chủ ở cơ sở thật thấm thía, cán bộ gần dân, được dân tin yêu là một hạnh phúc lớn./.

Lê Danh Xương – Nguyên ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Thành ủy Hải Phòng

(Bài viết trích trong cuốn sách “Đồng chí Đỗ Mười – Dấu ấn qua những chặng đường lịch sử” của Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia năm 2012)

(*) Tiêu đề bài viết do VOV.VN đặt lại

Theo VOV