Thứ tư,  29/01/2020

Trên đỉnh đèo Ngoạn Mục

Cả vùng rừng ôm bọc cung đèo Ngoạn Mục (còn gọi là đèo Sông Pha), con đèo nối Ninh Thuận và Lâm Đồng, mênh mông mầu xanh nhưng vẫn không xua nổi cảm giác heo hút.Con đèo đẹp như tên gọi của chặng đường hiểm nguy dài mười mấy cây số đang vào giai đoạn nâng cấp, sửa chữa ngổn ngang đất đá, bùn lầy,... càng làm tăng thêm cảm giác hiểm trở bội phần. Trong một chiều rừng núi, chúng tôi tìm đến trạm gác nhỏ bé, nằm khuất dưới cặp ống thủy áp khổng lồ xả từ đỉnh núi của Nhà máy thủy điện Đa Nhim và để nghe, để tâm tình với những cán bộ, chiến sĩ công an, những người đang ngày đêm làm nhiệm vụ giữa rừng...Những rặng dã quỳ chênh vênh trên vách đá của đèo Ngoạn Mục lùi dần, chúng tôi có mặt ở Trạm Km 57, nơi đồn trú của các cán bộ, chiến sĩ công an nằm ở quãng đèo đã thuộc về đất Ninh Thuận. Gió vi vút lồng lộng trên đèo vừa mang vị mặn mòi của biển, vừa pha chất lam sơn chướng khí của rừng núi Tây...

Cả vùng rừng ôm bọc cung đèo Ngoạn Mục (còn gọi là đèo Sông Pha), con đèo nối Ninh Thuận và Lâm Đồng, mênh mông mầu xanh nhưng vẫn không xua nổi cảm giác heo hút.

Con đèo đẹp như tên gọi của chặng đường hiểm nguy dài mười mấy cây số đang vào giai đoạn nâng cấp, sửa chữa ngổn ngang đất đá, bùn lầy,… càng làm tăng thêm cảm giác hiểm trở bội phần. Trong một chiều rừng núi, chúng tôi tìm đến trạm gác nhỏ bé, nằm khuất dưới cặp ống thủy áp khổng lồ xả từ đỉnh núi của Nhà máy thủy điện Đa Nhim và để nghe, để tâm tình với những cán bộ, chiến sĩ công an, những người đang ngày đêm làm nhiệm vụ giữa rừng…

Những rặng dã quỳ chênh vênh trên vách đá của đèo Ngoạn Mục lùi dần, chúng tôi có mặt ở Trạm Km 57, nơi đồn trú của các cán bộ, chiến sĩ công an nằm ở quãng đèo đã thuộc về đất Ninh Thuận. Gió vi vút lồng lộng trên đèo vừa mang vị mặn mòi của biển, vừa pha chất lam sơn chướng khí của rừng núi Tây Nguyên. Đại úy Khiếu Ngọc Yêm, Trạm trưởng bảo vệ ở đây, đón khách niềm nở trong không gian đơn sơ, vắng bóng người. Anh Yêm giải thích: &#39Anh em chiến sĩ đang vượt núi đi tuần&#39. Giữa tuần trà đón khách, Đại úy Yêm liên tục mở bộ đàm nghe báo cáo của chiến sĩ từ hiện trường, anh em báo về vị trí xin được lập kho thuốc nổ của nhà thầu đang thi công mở rộng, nâng cấp quốc lộ 27. Một quyết định nhanh gọn, vắn tắt: &#39Tham khảo ý kiến các nhà chuyên môn thật kỹ, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho ống áp thủy lực. Hết!&#39 được truyền đi nhanh gọn, kết thúc cuộc đàm thoại. Câu chuyện của chúng tôi trở về với cặp ống thủy áp…

Trạm Km 57 có mười cán bộ và chiến sĩ trực chiến. Trong số này, duy nhất có Đại úy Khiếu Ngọc Yêm đã lập gia đình. Dù mỗi tuần chỉ một lần xuống núi về với vợ con, nhưng căn nhà tạm và gia đình bé nhỏ ở xã Lâm Sơn vẫn là nguồn tiếp sức rất lớn cho anh. Các cán bộ, chiến sĩ còn lại vẫn là &#39phòng không&#39 đang cống hiến sức trẻ, sự can đảm và lòng đam mê cho công việc ở nơi thâm sơn cùng cốc. Trong căn nhà nép dưới chân đèo có năm người, số còn lại vẫn phải bám trụ ở trạm gác giữa rừng (còn gọi là Trạm hầm 3) vừa canh giữ ống thủy lực, vừa canh giữ đập nước. Quãng đường chim bay từ Trạm Km 57 lên tới lô cốt giữa rừng chỉ khoảng một cây số rưỡi, nhưng để đi đường bộ, vượt rừng thì gần nhất cũng hơn 14 cây số anh em mới có thể gặp nhau. Bộ đàm nội bộ là kênh liên lạc duy nhất thường xuyên giữa họ.

Nguyễn Văn Trung đang ở độ tuổi 30, có gần ba năm ăn sương nằm rừng kể rằng, cùng chia sẻ với anh ở lô-cốt hầm số 3 giữa rừng hoang còn có bốn chàng trai khác là Vũ Trung Đạo, Võ Thế Đạt, Paxây Ngoại và Lê Trần Minh Thái. Tất cả họ đều &#39phòng không&#39 nhưng vẫn không cô đơn vì anh em rất đoàn kết. Tối giữa rừng hoang vi vút gió ngàn và tuyệt nhiên vắng thanh âm phố xá, dù không một cây ghi-ta làm bạn nhưng họ vẫn thường xuyên nắm chặt tay nhau bên đống lửa rừng và hát. Trung khôi hài: &#39Không ai trong số anh em hát hay nhưng tất cả đều có khả năng… làm ồn để xóa bớt tĩnh lặng&#39. Tố chất trẻ của tuổi xuân và sự can trường của chiến sĩ công an nhân dân đã giúp họ có đủ bản lĩnh để sống là hoàn thành nhiệm vụ giữa cơn lạnh lẽo của rừng già, trong sự hoang vắng và nỗi khó khăn. Cả Trung, Đạo, Đạt, Ngoại và Thái đều chỉ băn khoăn lo lắng khi đang giữa đêm rừng thâm u, có đồng đội bị đau ốm đột xuất. Điều đó đã từng xảy ra nhưng nói như các chiến sĩ ở đây: &#39Riết rồi quen và thấy mọi cam go cũng chỉ là chuyện nhỏ!&#39.

Họ ít có cơ hội chia sẻ cùng ai những tâm tình cuộc sống cũng như không thể chia sẻ cùng ai nhiệm vụ &#39không giống ai&#39 khi phải quanh năm suốt tháng bám vào hàng nghìn bậc thang thép trèo lên đỉnh núi kiểm tra từng con bu-lông, từng mối hàn nối của hệ thống đường ống. Sau hơn 40 năm, công trình đường ống thủy áp vẫn khá vững chắc, hai dòng nước cuồn cuộn với áp lực cực mạnh từ đỉnh núi kéo dài gần 10 cây số vẫn bình yên xả xuống trong cặp đường ống kim loại lấp lánh ánh bạc. Không giống với anh em ở lô-cốt hầm số 3 vòi vọi trên núi, những chàng trai trẻ măng khác của tiểu đội gồm Lê Văn Biên, Chama Lea Hiếu, Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Linh có may mắn hơn vì được trực gác trên đèo. Ở không gian rừng của họ còn có &#39người bạn&#39 là tiếng động cơ phương tiện giao thông lên xuống đèo Ngoạn Mục mỗi đêm. Nguyễn Văn Linh, chàng trai dũng cảm của Trạm Km 57 hài hước: &#39Những khi vắng xe anh em thấy nhớ tiếng động cơ&#39. Sự ồn ã có lúc cũng thật hữu dụng.

Ồn ã đi liền với sự bình yên là điều vẫn được nhiều người mong ước, những chàng trai trẻ đang canh giữ đường ống thủy áp Đa Nhim cũng không là ngoại lệ. Bởi với họ, sự yên tĩnh có khi lại ẩn chứa những cam go. Nhiệm vụ đột xuất phải hành động khi có lệnh gấp giữa đêm khuya yên tĩnh hoặc những cuộc gọi nhờ phối hợp đón lõng các đối tượng bất hảo trên đèo Ngoạn Mục là minh chứng cho điều đó. Lật từng trang cuốn sổ trực ban, Đại úy Khiếu Ngọc Yêm lần lượt nhớ lại: Riêng năm 2009, anh em ở Trạm Km 57 đã đón lõng bắt gọn 13 tên cướp trong những đêm rừng. Vụ án gần đây nhất là đầu năm ngoái, một trong những vụ đón lõng nguy hiểm và đáng nhớ nhất của mỗi một cán bộ, chiến sĩ trẻ. Ký ức trở về, anh Yêm kể rành rẽ: Khoảng 2 giờ sáng 1-1-2010, Công an huyện Đơn Dương gọi gấp từ Lâm Đồng đề nghị phối hợp chặn bắt ba đối tượng cướp dây chuyền táo tợn đang tẩu thoát theo hướng Ninh Sơn. Khẩu lệnh gấp được phát ra nhanh gọn giữa đêm rừng tĩnh mịch. Các chiến sĩ nai nịt gọn gàng, lao ra đường sẵn sàng chiến đấu. Nhưng khi phát hiện ánh đèn pin le lói từ các anh, ba tên cướp Hồ Văn Hiệp, Huỳnh Bông và Tống Trường Tâm liền lao vào rừng hòng tẩu thoát. Đại úy Yêm dẫn đầu mũi truy bắt lao theo với tốc độ chóng mặt nhưng cả ba tên cướp liều lĩnh vẫn phóng chạy. Tiếng súng trấn áp nổ chát chúa đầy uy lực vẫn không khiến chúng dừng lại. Cuộc truy bắt tiếp tục và đến khi cùng đường, hai trong số ba tên cướp đã liều lĩnh nhảy xuống suối nước xả cuồn cuộn giữa rừng. Nhanh như cắt, trung sĩ Nguyễn Văn Linh trao súng cho đồng đội và lao vào dòng nước chảy xiết theo tên cướp Hồ Văn Hiệp. Thạo nước như con rái cá, ngay sau đó Linh đã vừa bơi vừa vô hiệu hóa tên cướp hung hãn. Hai tên còn lại cũng nhanh chóng bị các anh khống chế và bắt gọn. Nhớ lại kỷ niệm này, Nguyễn Văn Linh cười hiền khô: &#39Không ngại nguy hiểm đâu các anh! Khi lao theo tên cướp em phải nghĩ ngay đến thế ra đòn thật nhanh, hiệu quả nhất để vô hiệu hóa phản kháng của nó. Lên bờ sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ mới thấy rét và ngồi run&#39.

Chia tay các anh, trèo thử hai trăm bậc thang thép lên núi theo đường ống thủy áp chúng tôi đứng thở hi hóp vì hụt hơi và tay, chân mỏi rã rời. Bỗng nhớ lại những cặp tay rắn chắc của các chiến sĩ công an trẻ nơi đây. Họ leo hằng ngày, hằng đêm lên núi để dòng thủy áp từng giây từng phút chảy xuống. Tít tận dưới hạ lưu đường thủy áp là Nhà máy thủy điện Đa Nhim đang bình yên, cần mẫn phát đi từng &#39giọt&#39 năng lượng cho đất nước. Xa hơn nữa là mầu xanh cây trái ánh lên lấp lánh trong những khu dân cư xứ nóng K&#39rông Pha, Ninh Sơn, Phan Rang…

Theo Nhandan