Thứ ba,  22/06/2021

Lửa sáng trên đỉnh Trường Sơn

Tên địa giới hành chính của bản người Vân Kiều trên đỉnh núi Trường Sơn là Cu Vơ, thuộc xã Hướng Linh (Hướng Hóa, Quảng Trị), nhưng người dân ở đây quen gọi là bản Miệt mới để luôn luôn nhớ về bản Miệt, bây giờ đã chìm trong lớp lớp sóng nước hồ thủy điện Rào Quán... Đoàn trưởng Đoàn Kinh tế - Quốc phòng B37 Đại tá Phạm Văn Trung, giới thiệu với tôi như thế, trước khi bắt đầu cuộc hành trình đến bản Cu Vơ. Ngồi trên xe đằng sau tay lái kỳ cựu của người lái xe đã từng dọc ngang khắp núi rừng Trường Sơn chở cán bộ, chiến sĩ Đoàn KT - QP B37 đi tìm hài cốt liệt sĩ, nhưng tôi vẫn không khỏi rờn rợn. Giữa bốn bề núi cao rồi lại núi cao trập trùng, đường lên bản Cu Vơ như một nét chạm khắc vắt vẻo với vách núi cao vời vợi và vực sâu hun hút... Càng lên gần bản Cu Vơ, hồ thủy điện Rào Quán hiện ra rõ hơn...Xe vừa đến đầu bản, lẫn trong tiếng máy nổ ồn ào, tiếng gió rừng ồn ã, tôi...

Tên địa giới hành chính của bản người Vân Kiều trên đỉnh núi Trường Sơn là Cu Vơ, thuộc xã Hướng Linh (Hướng Hóa, Quảng Trị), nhưng người dân ở đây quen gọi là bản Miệt mới để luôn luôn nhớ về bản Miệt, bây giờ đã chìm trong lớp lớp sóng nước hồ thủy điện Rào Quán… Đoàn trưởng Đoàn Kinh tế – Quốc phòng B37 Đại tá Phạm Văn Trung, giới thiệu với tôi như thế, trước khi bắt đầu cuộc hành trình đến bản Cu Vơ. Ngồi trên xe đằng sau tay lái kỳ cựu của người lái xe đã từng dọc ngang khắp núi rừng Trường Sơn chở cán bộ, chiến sĩ Đoàn KT – QP B37 đi tìm hài cốt liệt sĩ, nhưng tôi vẫn không khỏi rờn rợn. Giữa bốn bề núi cao rồi lại núi cao trập trùng, đường lên bản Cu Vơ như một nét chạm khắc vắt vẻo với vách núi cao vời vợi và vực sâu hun hút… Càng lên gần bản Cu Vơ, hồ thủy điện Rào Quán hiện ra rõ hơn…

Xe vừa đến đầu bản, lẫn trong tiếng máy nổ ồn ào, tiếng gió rừng ồn ã, tôi vẫn nghe rất rõ tiếng trẻ ê a đánh vần… Trường học bản Cu Vơ nằm ở vị trí đẹp nhất bản. Học sinh bản Cu Vơ áo quần không lấm lem bùn đất và mái tóc khét lẹt mùi nắng mà ngoan hiền, rạng rỡ như những nụ hoa rừng. Hiệu trưởng Trường tiểu học Cu Vơ, thầy giáo Dương Mạnh Hùng phấn khởi nói với chúng tôi: Từ lớp mầm non đến lớp 5, tất cả có 110 em học sinh. Các em đi học đều đặn. Gia đình của các em rất quan tâm việc học hành của con em. Hệ thống cổng trường, hàng rào chung quanh đều do dân bản góp công, góp của xây dựng.

Không biết từ lúc nào dân bản Cu Vơ đã có mặt rất đông để đón bộ đội. Những bàn tay sần sùi chai sạn, nhưng mang hơi ấm của lửa rừng cứ nắm chặt tay chúng tôi. Nhiều câu hỏi thăm sức khỏe, lời mời chân tình bộ đội ở lại với bản thật lâu, rộn ràng, ấm áp cả đỉnh Trường Sơn.

Ngôi nhà sàn của gia đình ông Hồ Phổ, trưởng bản Cu Vơ, bỗng chốc đông vui như hội. Bên bếp lửa nhà sàn tỏa hơi ấm, câu chuyện về làng Miệt mới cứ nở tựa ngô rang… Ngày ấy, bản Miệt ở giữa lòng hồ Rào Quán. Khi Nhà nước xây dựng thủy điện, kẻ xấu rỉ tai, cả bản không ai chịu di dời để hồ thủy điện tích nước. Bộ đội B37 đến từng nhà, nói tiếng nói của dân bản, góp gạo, góp tiền ăn cơm cùng dân bản… Một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày sau dân bản xem bộ đội như con cháu của mình. Người già, người trẻ thổ lộ nỗi niềm với bộ đội: Vùng đất mới mà người dân bản Miệt muốn đến, dù có ở rất xa, nhưng ngày ngày vẫn thấy lòng hồ, thấy để luôn nhớ nơi cha ông đã khai sinh lập bản… Mang theo mong muốn của dân bản, các cán bộ, chiến sĩ Đoàn KT – QP B37 cùng với người lớn tuổi, thanh niên trai tráng chia nhau đi tìm đất lập bản mới trên dãy Trường Sơn. Chẳng biết bước chân họ đã đi qua bao nhiêu con suối, bao nhiêu cánh rừng… nhưng khi đến núi Cu Vơ trên đỉnh Trường Sơn, dân bản bảo &#39ưng cái bụng&#39. Già bản thắp nén hương thơm xin với thần núi khai khẩn đất đai và nhận cán bộ, chiến sĩ Đoàn KT – QP B37 làm con của bản làng.

Tìm được vùng đất &#39ưng cái bụng&#39 của dân bản, cán bộ, chiến sĩ Đoàn KT – QP B37 lại tiếp tục cuộc hành trình nhiều ngày trong rừng sâu, núi thẳm để mở một con đường dã chiến cho những chuyến xe Zin ba cầu chuyển nhà cho dân bản. Và tất cả những người dân bản Miệt khi đến với vùng đất mới, ai cũng ngỡ ngàng vì dưới bàn tay cần mẫn của bộ đội B37 những ngôi nhà sàn được dựng lên vững chãi, mặt hướng về lòng hồ thủy điện Rào Quán.

Cán bộ, chiến sĩ Đoàn KT – QP B37 cùng dân bản xây cuộc sống nơi vùng đất mới. Đôi bàn tay của họ rà phá bom mìn, giúp dân bản khai khẩn đất đai làm ruộng lúa nước và trồng cây cà-phê… Trưởng bản Hồ Phổ tâm tình: Bộ đội làm, dân bản làm theo. Đàn ông trong bản không vào rừng săn con thú, con cá về nhậu suốt ngày như ở bản cũ, mà biết dạy vợ ở nhà chăm con, chăn nuôi đàn lợn, đàn gà, còn mình thì bám rẫy trồng cà-phê, trồng cây lúa nước. Gia đình Hồ Đà, trước đây nghèo đói triền miên, bây giờ nhờ có năm sào ruộng lúa nước, 500 gốc cây cà-phê, chăn nuôi thường xuyên 10 con lợn thịt và cuộc sống đã hết nghèo. Bây giờ, nhà nào trong bản cũng có vườn cà- phê, ruộng lúa nước, chăn nuôi nhiều trâu bò, lợn gà nên đời sống khá hơn nơi bản cũ rất nhiều. Sắp tới, nơi đỉnh Trường Sơn này, nhà nước sẽ đưa điện về thắp sáng bản làng, sẽ xây đập nước tưới mát quanh năm…Tất cả đều có sự đóng góp rất lớn của cán bộ, chiến sĩ Đoàn KT – QP B37.

Trên đỉnh Trường Sơn, màn đêm xuống thật nhanh. Các bếp lửa nhà sàn bập bùng tỏa sáng, hơi ấm dường như cũng làm cho cây rừng không ngủ. Già làng Hồ Pả Rừng nói: Mai sau, bản làng có điện thì những bếp lửa nhà sàn vẫn không bao giờ ngừng cháy, vì ánh sáng từ cây cỏ núi rừng sẽ là hương thơm cho tổ tiên từ ngàn xưa tìm về và để minh chứng cho niềm tin của người dân bản Miệt đối với Bộ đội Cụ Hồ không bao giờ nguội tắt.

Theo Nhandan