Thứ hai,  18/10/2021

"Đi công tác thì cốt công việc, không nên làm phiền các địa phương"

LSO-Những anh em giúp việc Bác Hồ, ở gần Bác lâu năm cho biết: Dù trong kháng chiến ở chiến khu Việt Bắc hay khi đã về thủ đô Hà Nội, kể cả những năm chống Mỹ, cứu nước, hễ đi thăm, làm việc với các địa phương là nhất định Bác “bắt” anh em văn phòng mang cơm theo. Khi cơm nắm, độn ngô, mì. Khi bánh mì với thức ăn nguội. Chỉ có canh cho vào phích để đến bữa Bác dùng cho nóng. Bác Hồ không bao giờ đòi hỏi là Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước phải được ăn thức ăn ngon. Kháng chiến gian khổ đã đành là Bác sống như một người bình thường, khi hòa bình lập lại, có điều kiện, Bác cũng không muốn coi mình là “vua” có gì ngon, lạ là mình được hưởng. Có lần Bác đã nói với cán bộ gần gũi Bác: “Người ta dọn ra một bữa sang, Bác cháu mình có khi cũng chẳng ăn đâu hoặc ăn chẳng hết. Nhưng đi rồi để lại cái tiếng: đấy, Bác Hồ đến thăm cũng làm cơm thế này, thế nọ, cũng điều động người này, người...

LSO-Những anh em giúp việc Bác Hồ, ở gần Bác lâu năm cho biết: Dù trong kháng chiến ở chiến khu Việt Bắc hay khi đã về thủ đô Hà Nội, kể cả những năm chống Mỹ, cứu nước, hễ đi thăm, làm việc với các địa phương là nhất định Bác “bắt” anh em văn phòng mang cơm theo.
Khi cơm nắm, độn ngô, mì. Khi bánh mì với thức ăn nguội. Chỉ có canh cho vào phích để đến bữa Bác dùng cho nóng. Bác Hồ không bao giờ đòi hỏi là Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước phải được ăn thức ăn ngon. Kháng chiến gian khổ đã đành là Bác sống như một người bình thường, khi hòa bình lập lại, có điều kiện, Bác cũng không muốn coi mình là “vua” có gì ngon, lạ là mình được hưởng. Có lần Bác đã nói với cán bộ gần gũi Bác: “Người ta dọn ra một bữa sang, Bác cháu mình có khi cũng chẳng ăn đâu hoặc ăn chẳng hết. Nhưng đi rồi để lại cái tiếng: đấy, Bác Hồ đến thăm cũng làm cơm thế này, thế nọ, cũng điều động người này, người nọ từ giao tế sang, mất thời gian. Thế là, tự mình, Bác lại bao che cho cái chuyện xôi, thịt… cứ ăn no rồi đến làm việc”. Đến các địa phương công tác, thăm và làm việc với các địa phương Bác không muốn có những cuộc chiêu đãi, tiệc tùng. Bác nói: “Đi công tác thì cốt công việc, không nên làm phiền các địa phương”. Bác nói vậy và nếp sống của Bác như vậy. Khuôn khổ bài báo, xin kể mấy mẩu chuyện sau:

Hồ Chủ Tịch thăm kè Cố Đô, tỉnh Hà Tây (1958) – Ảnh:Tư liệu
Ngày 10-1-1946, Bác Hồ về thăm tỉnh Thái Bình. Bác đến thăm quãng đê Đìa ở Hưng Nhân và quãng đê Mỹ Lộc ở Thư Trì bị vỡ hồi tháng 8 – 1945. Nhìn làng mạc, đồng ruộng bị nước lũ tàn phá, Bác im lặng hồi lâu. Bác thương dân Thái Bình vừa bị chết đói gần 30 vạn người, nay lại bị lụt cả 12 huyện. Nói chuyện với cán bộ lãnh đạo tỉnh Thái Bình, Bác căn dặn: Dân đói vì vỡ đê, phải lo giải quyết nạn đói cho dân. Cần đắp ngay, nhanh những quãng đê vỡ, tạo điều kiện cho dân tăng gia sản xuất. Phải săn sóc các cụ già, cháu nhỏ. Phải lo vệ sinh chung, nhất là những nơi ngập lụt nặng. Muốn làm được tốt việc đắp đê, phải dựa hẳn vào dân. Toàn dân đoàn kết thì việc lớn mấy cũng làm được. Sau khi làm việc với các đồng chí lãnh đạo tỉnh, Bác Hồ được đồng chí Ngô Duy Cảo, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh mời ăn cơm chiều. Bác nói: “Đi thăm tỉnh lụt còn ăn uống nỗi gì”. Nói xong, Bác lại thương cán bộ, vì đã có cơm mang theo Bác gọi đồng chí cảnh vệ đưa cơm nắm, thức ăn mặn của Bác đến và bảo: “Mời đồng chí bí thư và chủ tịch đến ăn cơm với Bác, còn chú và bác sĩ sang mâm kia ăn cơm với cán bộ tỉnh”.
Ngày 23-2-1960, Bác Hồ thăm tỉnh Lạng Sơn. Ngày ấy, tại cuộc mít tinh lớn trên sân vận động Đông Kinh, thay mặt Trung ương Đảng và Chính phủ, Bác căn dặn cán bộ, nhân dân Lạng Sơn “phải hiểu thấu, phải nhớ kỹ, phải làm đúng” mười việc, trong đó có việc tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, tham gia “tết trồng cây”, nâng cao tinh thần cảnh giác…” Sau cuộc mít tinh, Bác đến hội trường Ủy ban nhân dân tỉnh nói chuyện với cán bộ của tỉnh. Đến trưa, đồng chí Nguyễn Thế Kỳ, Ủy viên Ban thường vụ Tỉnh ủy, Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh và các đồng chí lãnh đạo tỉnh mời Bác ăn cơm trưa. Bác bảo: “Bác đã mang cơm theo. Các chú muốn ăn cơm với Bác thì mang phần cơm của mình đến cùng ăn”. Suất ăn mang theo của Bác hôm ấy cũng giống suất ăn của các đồng chí cùng đi với Bác thăm, làm việc tại Lạng Sơn, có đậu phụ rán, rau cải muối dưa, thịt bò kho.
Ngày 9-12-1961, Bác Hồ về thăm tỉnh Nghệ An, quê Bác. Sáng hôm đó, khi đi, các anh em giúp việc Bác mang theo hai gói cơm. Khoảng 11 giờ trưa, Bác đến Tỉnh ủy Nghệ An, đồng chí Võ Thúc Đồng, Bí thư Tỉnh ủy mời Bác ăn cơm trưa. Bác nói: “Bác đã có cơm rồi. Chú có muốn thì cùng ăn với Bác”. Khi ăn, đồng chí Võ Thúc Đồng thầy cơm độn ngô thì giật mình nói: “Sao lại để Bác ăn thế này”. Bác bảo: “mình ăn thế này là tốt rồi”.
Ngày 31-12-1966, Bác Hồ về thăm tỉnh Thái Bình lần thứ 5. Tối hôm đó, Tỉnh ủy mời Bác ăn cơm. Tỉnh ủy sắp cơm đãi Bác. Khi ngồi vào bàn ăn, Bác bảo các anh em giúp việc Bác mang cơm của Bác ra cho Bác ăn. Đó là một cặp lồng cơm, ngăn trên đựng một ít dưa muối và mấy miếng cá kho nho nhỏ. Khi ăn Bác cứ cơm mang theo của Bác, Bác ăn. Các đồng chí lãnh đạo tỉnh Ngô Duy Đông, Nguyễn Ngọc Trìu mời mãi Bác mới ăn thêm ít thức ăn của Thái Bình. Sáng hôm sau, 9 giờ ngày 1-1-1967, Bác nói chuyện với hội nghị sản xuất của toàn tỉnh. Khi Bác nói chuyện xong, đã trưa, các đồng chí lãnh đạo tỉnh cố mời Bác nghỉ lại ăn cơm trưa, Bác từ chối. Bác không muốn phiền đến địa phương bất cứ việc gì, dù một việc nhỏ, rất nhỏ.

Trung Thành