Thứ tư,  28/09/2022

Mát xanh Tam Ðảo

Cách Hà Nội hơn 80 km, Tam Đảo là khu nghỉ mát lý tưởng của miền bắc. Khu nghỉ mát Tam Đảo nằm lọt trong thung lũng Máng Chi, với độ cao khoảng 1.000 m, nhiệt độ trung bình từ 18 đến 25 độ C.Nói đến Tam Đảo là nói đến mây trắng, và thấp thoáng giữa vùng trắng mờ ảo là ba ngọn núi: Bàn Thạch, Thiên Nhị và Phù Nghĩa. Đứng giữa đất trời, nhìn ba "hòn đảo" nhấp nhô lên trên đám "sóng mây", ta mới hiểu vì sao vùng đất mát mẻ này có tên là Tam Đảo.Thiên nhiên đã ban tặng cho Tam Đảo một khung cảnh tuyệt vời: vừa thơ mộng, u tịch, vừa hùng vĩ, huyền ảo trong cảnh mây gió, sương khói vờn trên đỉnh núi rồi sà xuống những thảm cỏ, những ngôi nhà ven sườn núi. Hè về, Tam Đảo vào mùa du lịch đẹp nhất trong năm.Khu nghỉ mát Tam Đảo được người Pháp phát hiện và xây dựng từ những năm đầu thế kỷ 19. Đến năm 1940, Tam Đảo đã là một "đô thị" trên núi cao với 145 tòa nhà, biệt thự cao cấp, lộng lẫy;...

Cách Hà Nội hơn 80 km, Tam Đảo là khu nghỉ mát lý tưởng của miền bắc. Khu nghỉ mát Tam Đảo nằm lọt trong thung lũng Máng Chi, với độ cao khoảng 1.000 m, nhiệt độ trung bình từ 18 đến 25 độ C.

Nói đến Tam Đảo là nói đến mây trắng, và thấp thoáng giữa vùng trắng mờ ảo là ba ngọn núi: Bàn Thạch, Thiên Nhị và Phù Nghĩa. Đứng giữa đất trời, nhìn ba “hòn đảo” nhấp nhô lên trên đám “sóng mây”, ta mới hiểu vì sao vùng đất mát mẻ này có tên là Tam Đảo.

Thiên nhiên đã ban tặng cho Tam Đảo một khung cảnh tuyệt vời: vừa thơ mộng, u tịch, vừa hùng vĩ, huyền ảo trong cảnh mây gió, sương khói vờn trên đỉnh núi rồi sà xuống những thảm cỏ, những ngôi nhà ven sườn núi. Hè về, Tam Đảo vào mùa du lịch đẹp nhất trong năm.

Khu nghỉ mát Tam Đảo được người Pháp phát hiện và xây dựng từ những năm đầu thế kỷ 19. Đến năm 1940, Tam Đảo đã là một “đô thị” trên núi cao với 145 tòa nhà, biệt thự cao cấp, lộng lẫy; trong số này có tới 60 biệt thự với kiến trúc theo nhiều kiểu cách khác nhau. Nay những tòa biệt thự ngày xưa chỉ còn là phế tích trong hoang tàn, đổ nát, trơ ra những móng, tường, công trình ngầm nằm lẫn với cỏ cây, rêu phong, nắng mưa… Từ trung tâm thị trấn, điểm dừng chân đầu tiên của du khách là tháp truyền hình cao 93 m trên đỉnh Thiên Nhị với độ cao 1.375 m. Đường đi lên tuy vất vả nhưng lãng mạn, nên thơ. Hoa phong lan, hoa cúc quỳ và các loài hoa dại không tên khác nở đầy lối đi, tỏa hương thơm lạ, mầu sắc rực rỡ… Ở nơi đây nhiều loại bướm đủ mầu rập rờn trên hoa lá, đậu, bay theo du khách như các sứ giả đón khách ghé thăm. Lên tới đỉnh, phóng tầm mắt ra bốn phía là mênh mông trời, đất, gió, mây…

Cũng từ trung tâm thị trấn, rẽ phải theo lối mòn, hút xuống thung lũng sâu, thác Bạc giấu mình trong núi, bí ẩn đổ xuống dòng nước trắng bạc, lóng lánh ánh mặt trời phản chiếu sắc cầu vồng. Một dòng suối nhỏ từ trên cao 30 m ào ào tuôn nước, thả vào gió tiếng suối, tiếng rừng, tiếng lá dội vào vách đá nghe thâm u như tiếng ngàn xưa… Nếu thích mạo hiểm, hãy đi xa chút nữa tới đỉnh Rùng Rình, ở đây cây cối, núi non đẹp như trong cổ tích, có nhiều cây to mấy người ôm phủ đầy hoa phong lan, tiếng chim hót ríu rít vang động, bươm bướm bay rợp trời. Xa hơn nữa là Tam Đảo 2, nơi mà vào thời Pháp cũng là điểm du lịch nghỉ mát lý tưởng, nhưng nay bị bỏ hoang, mang vẻ đẹp hoang dã, cô liêu.

Nếu vì thời gian eo hẹp, không thể leo lên được đỉnh Thiên Nhị, bạn hãy leo gần 200 bậc đá đến Đền Bà chúa Thượng Ngàn. Ngôi đền là nơi lưu giữ một truyền thuyết đẹp. Với khung cảnh mộng mơ của thị trấn miền mây trắng vẫn còn nguyên vẹn. Đứng trên Cổng Trời hay Bãi Đá, nhìn xuống thị trấn Tam Đảo mờ mờ ảo ảo trong những làn sương chợt đến chợt đi ta thấy Tam Đảo đẹp lạ lùng. Mây mù quấn quýt quanh người, những cơn gió từ cánh rừng thông xanh mơn mởn có thể làm bạn rùng mình giữa ngày hè oi ả.

Sau khi leo bộ lên 1.400 bậc đá đứng trên đỉnh Thiên Nhị, dưới chân ngọn tháp truyền hình cao hơn 100 m, với cảm giác của một người vừa chinh phục đỉnh cao, hít một hơi căng đầy lồng ngực luồng không khí trong lành của Tam Đảo, ta bỗng thấy lòng mình thanh thản. Tất cả những ưu phiền, những lo toan hằng ngày dường như đã bị dòng thác Bạc gột rửa, trôi đến một nơi nào khác xa lắm, lòng người dịu mát, như vừa được uống một nguồn nước thanh khiết.
Theo Nhandan