Thứ sáu,  18/06/2021

Học sinh run rẩy ngồi học

Rùng mình run rẩy mỗi khi gió rét tạt qua, những khuôn mặt đanh lại, bàn tay tím tái vì rét…đó là những hình ảnh của các em học sinh miền núi thuộc huyện Đakrông (Quảng Trị) khi đến trường trong những ngày rét này. Dù vậy, các em vẫn chăm chú vào những lời giảng của thấy cô giáo để góp nhặt những con chữ cho mình. Tại điểm lẻ của Trường tiểu học xã Tà Long ở bản Ly Tôn, trường chỉ có hai phòng học với mấy bộ bàn ghế khập khiễng. Trời vùng núi rét như cắt, cũng bởi vậy mà khác với những ngày thường, hôm nay các em đều ngồi nép mình vào chiếc bàn, hai cánh tay co ro trước ngực cũng tím tái vì lạnh, nhưng mắt vẫn hướng lên tấm bảng với những con số. Chỉ chưa đến một nửa trong số các em có áo ấm. Số còn lại chỉ mặc độc một chiếc áo mỏng manh. Thi thoảng một em được gọi đứng dậy đọc bài là hai hàm răng như bập vào nhau. Trả bài xong là ngay lập tức các em nhanh chóng ngồi co ro lại...

Rùng mình run rẩy mỗi khi gió rét tạt qua, những khuôn mặt đanh lại, bàn tay tím tái vì rét…đó là những hình ảnh của các em học sinh miền núi thuộc huyện Đakrông (Quảng Trị) khi đến trường trong những ngày rét này. Dù vậy, các em vẫn chăm chú vào những lời giảng của thấy cô giáo để góp nhặt những con chữ cho mình.
Tại điểm lẻ của Trường tiểu học xã Tà Long ở bản Ly Tôn, trường chỉ có hai phòng học với mấy bộ bàn ghế khập khiễng. Trời vùng núi rét như cắt, cũng bởi vậy mà khác với những ngày thường, hôm nay các em đều ngồi nép mình vào chiếc bàn, hai cánh tay co ro trước ngực cũng tím tái vì lạnh, nhưng mắt vẫn hướng lên tấm bảng với những con số. Chỉ chưa đến một nửa trong số các em có áo ấm. Số còn lại chỉ mặc độc một chiếc áo mỏng manh. Thi thoảng một em được gọi đứng dậy đọc bài là hai hàm răng như bập vào nhau. Trả bài xong là ngay lập tức các em nhanh chóng ngồi co ro lại sát mép bàn cho đỡ gió.

Học sinh lớp 1, điểm lẻ Trường tiểu học Tà Long (Đakrông, Quảng Trị) đang giờ học. Tuy rét buốt, nhưng rất nhiều em chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh.

Em Hồ Văn Hải, học sinh lớp 1, Trường tiểu học Tà Long ôm chặt 2 tay trước ngực để tránh rét sau buổi tan học. Em Hải là người hiếm hoi có áo ấm trong lớp này.

Cô Lê Thúy Kiều, giáo viên nhà trường, tâm sự: “Nhìn các em mong manh đến lớp giữa trời lạnh cũng thương. Nhưng không biết làm gì hơn…”. Còn thầy Nguyễn Quang Vinh, hiệu phó nhà trường, cho biết từ đầu mùa rét, nhà trường cũng đã phát động giáo viên trong trường về địa phương quyên góp áo ấm cũ cho các em. Trường cũng gửi thư đến các trường khác ở miền xuôi xin hỗ trợ áo ấm cũ. Nhưng nhiều em vẫn chưa có áo ấm để mặc.

Em Hồ Văn Túc, ngồi nghe cô giáo giảng bài trong tư thế co ro vì rét.

Tại Trường tiểu học A Vao (xã A Vao, huyện Đakrông), tình cảnh còn đáng thương hơn. Đây là điểm trường xa nhất của huyện miền núi này, nằm giáp biên giới Lào. Thấy chúng tôi, thầy Nguyễn Thanh Bình, hiệu phó nhà trường buồn rười rượi: “Tội lắm chú à. Mấy ngày nay đến lớp mà các em chỉ biết ngồi co ro lên ghế. Thầy cô thấy thương quá nên cũng đành để vậy. Mình mặc mấy lớp áo mà còn thấy rét huống hồ các em chỉ mặc một chiếc áo mỏng”.

Những đôi tay tím tái vì lạnh.

Giờ ra chơi, một điều làm chúng tôi ngỡ ngàng là rất nhiều em học sinh trong trang phục mỏng manh chạy ngay ra hố cát (dùng để học thể dục), rồi thì nhau cầ gậy… xới cát. Thầy Bình giải thích: “Ngồi một chỗ lạnh quá nên các em mới “làm nóng” người bằng cách ấy đó…”.

Các em học sinh Trường tiểu học A Vao xới cát trong giờ ra chơi cho đỡ lạnh.

Đi qua các trường khác thuộc vùng miền núi biên giới này như A Ngo, A Bung, Ba Nang…, những hình ảnh tương tự cứ đập vào mắt khiến chúng tôi không khỏi xót lòng. Câu nhắn gửi như năn nỉ của thầy Bình khi chúng tôi về xuôi cứ ám ảnh mãi: “Về xuôi nếu biết ở đâu có áo ấm cũ thì nhắn giùm chúng tôi với nhé. Chúng tôi sẽ về tận nơi mang lên cho các em. Mùa rét còn dài lắm. Đêm qua ti vi mới báo có đợt rét tăng cường nữa…”.

Theo VTC