Thứ bảy,  19/06/2021

"Bà đỡ" cho buôn Cróa làm giàu

Với người dân buôn Cróa (xã Chua Đăng, huyện Chư M'gar, tỉnh Đác Lắc), câu chuyện thoát nghèo như một kỷ niệm đẹp đáng nhớ. Bởi trong câu chuyện ấy có sự chia sẻ, gánh vác đầy tình cảm và trách nhiệm của cộng đồng, xã hội để nhiều gia đình, buôn làng có được cơ hội đổi đời, từng bước vươn lên làm giàu một cách chính đáng.Trước năm 1990, buôn Cróa nghèo lắm. Cái nghèo mà theo già Ma Ngâm bảo là như 'ngọn gió chướng' thổi tan hoang mọi nếp nhà. Hơn 160 gia đình người Ê Đê ở đây lam lũ với ruộng vườn quanh năm, nhưng chưa bao giờ hết nỗi lo đứt bữa. Nhất là vào những tháng mùa khô, nhìn luống ngô, bụi chuối héo quắt dưới cái nắng như đổ lửa, không ai là không cảm thấy não nề. Cả buôn Cróa này khô khát và táo tác bủa đi làm thuê, làm mướn khắp nơi. Tối về có hạt gạo đổ vào nồi, nuốt miếng cơm xong là vừa kịp toan tính kiếm sống cho ngày hôm sau... Vì thế, nói như anh Y Mai, nhìn vào nhà người nào cũng...

Với người dân buôn Cróa (xã Chua Đăng, huyện Chư M&#39gar, tỉnh Đác Lắc), câu chuyện thoát nghèo như một kỷ niệm đẹp đáng nhớ. Bởi trong câu chuyện ấy có sự chia sẻ, gánh vác đầy tình cảm và trách nhiệm của cộng đồng, xã hội để nhiều gia đình, buôn làng có được cơ hội đổi đời, từng bước vươn lên làm giàu một cách chính đáng.

Trước năm 1990, buôn Cróa nghèo lắm. Cái nghèo mà theo già Ma Ngâm bảo là như &#39ngọn gió chướng&#39 thổi tan hoang mọi nếp nhà. Hơn 160 gia đình người Ê Đê ở đây lam lũ với ruộng vườn quanh năm, nhưng chưa bao giờ hết nỗi lo đứt bữa. Nhất là vào những tháng mùa khô, nhìn luống ngô, bụi chuối héo quắt dưới cái nắng như đổ lửa, không ai là không cảm thấy não nề. Cả buôn Cróa này khô khát và táo tác bủa đi làm thuê, làm mướn khắp nơi. Tối về có hạt gạo đổ vào nồi, nuốt miếng cơm xong là vừa kịp toan tính kiếm sống cho ngày hôm sau… Vì thế, nói như anh Y Mai, nhìn vào nhà người nào cũng trống huơ, trống hoác. Vườn tược cũng thiếu hơi ấm con người nên hoang phế, mặc cho cây bụi mọc ngổn ngang, cằn cỗi.

Cuộc sống của người dân buôn Cróa nói như già Ma Ngâm và anh Y Mai không biết đi về đâu, nếu như không có sự chung tay giúp đỡ của Công ty cà-phê Thắng Lợi vào thời điểm khó khăn ấy. Trưởng buôn Ma Rao nhớ lại: Lúc đó công ty trực tiếp làm việc với chính quyền xã Chua Đăng (huyện Chư M&#39gar) bàn cách làm ăn cho bà con theo hướng đóng góp quỹ đất hiện có để cùng nhau đứng vào một tập thể sản xuất cà-phê dưới sự &#39bảo trợ&#39 của Công ty cà-phê Thắng Lợi. Chủ trương này được bà con nhanh chóng đồng tình hưởng ứng. Thế là giữa hai bên, Công ty cà-phê Thắng Lợi và chính quyền địa phương cùng bà con tiến hành khảo sát, đánh giá hiện trạng đất đai, năng lực sản xuất của từng hộ để có kế hoạch và phương án cụ thể giúp người dân ở đây có cơ hội làm cuộc &#39đổi đời&#39. Giám đốc Công ty cà-phê Thắng Lợi Nguyễn Xuân Thái, đến giờ vẫn còn nhớ như in những tháng ngày lăn lộn với bà con buôn Cróa để dồn đất, phân lô và đưa nước về phục vụ đời sống và sản xuất. Bình quân mỗi hộ ở đây được công ty giao trồng và chăm sóc tám sào cà-phê. Mọi khâu kỹ thuật, từ đào hố, đặt cây, chăm bón, tỉa cành… đều được cán bộ chuyên môn của công ty trực tiếp hướng dẫn tỉ mỉ, tận tình. Trong khoảng thời gian ba năm (1991-1993), trên vùng đất hoang hóa của buôn Cróa ngày nào đã biến thành những vườn cà-phê xanh tốt và bắt đầu cho trái. Rồi những năm tiếp theo sau đó, giá cà-phê trên thị trường không ngừng được nâng lên; cùng với sản lượng vườn cây đạt khá cao (khoảng 2,5 đến 2,8 tạ/sào) đã mang về cho bà con nguồn thu nhập đáng kể. Anh Y Mai nói, mỗi niên vụ cho thu nhập vài ba chục triệu đồng/hộ là số tiền mà trước đó người dân buôn Cróa nằm mơ cũng không thấy được. Còn già Ma Ngâm thì nói rằng, cây cà-phê đã mang lại một nguồn sống mới cho dân làng. Từ đây, 180 hộ dân buôn Cróa đã thật sự gắn bó với vườn rẫy của mình hơn bao giờ hết.

Đến nay, ngoài 130 ha cà-phê liên kết với Công ty cà-phê Thắng Lợi và được đơn vị này làm &#39bà đỡ&#39 trong tất cả các công đoạn, từ sản xuất đến chế biến… người dân ở đây đã mạnh dạn chuyển đổi diện tích cây trồng vốn mang lại hiệu quả thấp như ngô, sắn tại các vùng đất mà họ khai hoang, tích lũy được để trồng thêm cà-phê (mỗi hộ từ 3 đến 5 sào) nữa, nên thu nhập hằng năm cũng tăng lên. Khoảng 180 hộ gia đình ở địa phương này đã xây được nhà kiên cố, sắm sửa phương tiện sản xuất và tiện nghi sinh hoạt đầy đủ. Trưởng buôn Ma Rao bảo, cái nghèo đã thật sự lùi xa vào dĩ vãng. Thay vào đó là một đời sống tươi mới và hạnh phúc hiển hiện sinh động trong mỗi ngôi nhà, từng cụm dân cư được huyện Cư M&#39gar công nhận là thôn buôn văn hóa. Hơn thế, trong hai năm vừa qua, buôn Cróa được &#39bà đỡ&#39 của mình cùng ngành nông nghiệp tỉnh chọn làm mô hình trình diễn trồng xen tiêu, sầu riêng, bơ và các loại cây ăn quả khác theo hướng hàng hóa trong vườn cà-phê đã thật sự giúp người nông dân đa dạng hóa sản phẩm nông nghiệp của mình, để cùng với nông dân các vùng khác như Krông Pách, Buôn Hồ… tạo nên vựa cây trái cho Đác Lắc. Có thể nói, sự chung tay giúp đỡ nhau tìm ra một hướng làm ăn phù hợp với điều kiện sống của người dân, nhất là đồng bào dân tộc thiểu số tại chỗ, nhằm không ngừng cải thiện cuộc sống cho họ đang được các cấp chính quyền, các đơn vị doanh nghiệp đứng chân trên địa bàn đầu tư, quan tâm ngày càng tích cực hơn. Cũng từ chủ trương đúng đắn ấy, Công ty cà-phê Thắng Lợi đã góp phần tạo động lực quan trọng và to lớn, xây dựng bộ mặt nông thôn mới tại các vùng sâu, vùng xa ngày càng ấm no, văn minh hơn. Nói như nhiều người dân ở buôn Cróa cho rằng, sự ấm no ấy đã cho họ niềm tin vào Đảng và Nhà nước hơn.

Theo Nhandan