Thứ ba,  03/08/2021

Nhiều địa phương ban hành VBQPPL lộn xộn: Chính quyền vướng, dân khổ

Tại buổi tọa đàm về việc xác định tiêu chí phân loại thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật (VBQPPL) của chính quyền địa phương sáng 24-1, đại diện nhiều Sở Tư pháp điạ phương đã “than trời” về những rắc rối khi việc ban hành VBQPPL phải chịu sự điều chỉnh của hai luật ( Luật ban hành VBQPPL năm 2008 và Luật ban hành VBQPPL cuả HĐND, UBND năm 2004).Chủ trì buổi tọa đàm, Thứ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thế Liên nhấn mạnh, hệ thống VPQPPL hiện nay ở nước ta còn rườm rà, gây khó khăn cho việc áp dụng. Vì vậy, cần đơn giản hoá thủ tục, trình tự ban hành bằng việc hướng đến vấn đề thống nhất hai văn bản luật cùng điều chỉnh việc ban hành. “ Văn bản được ban hành cần cố gắng đi vào cuộc sống, và ít hướng dẫn hơn. Cứ như tình trạng văn bản hiện nay có hướng dẫn nữa cũng vẫn còn thiếu. Luật muốn “sống lâu” phải có tính khái quát cao”-ông Hoàng Thế Liên nói.Nhiều đại biểu tham gia tọa đàm cho rằng, cần xác định lại một cách rõ...

Tại buổi tọa đàm về việc xác định tiêu chí phân loại thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật (VBQPPL) của chính quyền địa phương sáng 24-1, đại diện nhiều Sở Tư pháp điạ phương đã “than trời” về những rắc rối khi việc ban hành VBQPPL phải chịu sự điều chỉnh của hai luật ( Luật ban hành VBQPPL năm 2008 và Luật ban hành VBQPPL cuả HĐND, UBND năm 2004).

Chủ trì buổi tọa đàm, Thứ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thế Liên nhấn mạnh, hệ thống VPQPPL hiện nay ở nước ta còn rườm rà, gây khó khăn cho việc áp dụng. Vì vậy, cần đơn giản hoá thủ tục, trình tự ban hành bằng việc hướng đến vấn đề thống nhất hai văn bản luật cùng điều chỉnh việc ban hành. “ Văn bản được ban hành cần cố gắng đi vào cuộc sống, và ít hướng dẫn hơn. Cứ như tình trạng văn bản hiện nay có hướng dẫn nữa cũng vẫn còn thiếu. Luật muốn “sống lâu” phải có tính khái quát cao”-ông Hoàng Thế Liên nói.

Nhiều đại biểu tham gia tọa đàm cho rằng, cần xác định lại một cách rõ ràng vị trí, thẩm quyền ban hành VBQPPL và phải có sự phân cấp rõ ràng hơn. Trên thực tế, hiện nay nhiều nơi khi tiến hành áp dụng hai luật nói trên đều bị vướng vì nguyên nhân chủ yếu là “không xác định rõ thẩm quyền”. Tại nhiều nơi, một số văn bản do địa phương ban hành với tính chất quy định chi tiết nhưng khi soạn thảo không thể hiện nội dung cần quy định chi tiết mà cắt xén và chép lại không đầy đủ các quy định của trung ương. Việc làm này không đúng về thẩm quyền ban hành về mặt nội dung, làm cho hệ thống VBQPPL chồng chéo, trùng lắp. Đối với UBND thì văn bản chủ yếu là Chỉ thị nhưng cũng khó xác định đâu là VBQPPL, đâu là chỉ thị cá biệt. Trong khi đó, theo Luật ban hành VBQPPL năm 2008, không có hình thức VBQPPL là Chỉ thị cả.

Tại quận 1 Thành phố Hồ Chí Minh, nhiều cán bộ làm công tác soạn thảo văn bản chưa phân biệt được hình thức văn bản nên có những văn bản thực chất là văn bản cá biệt nhưng lại soạn thảo theo hình thức VBQPPL. Trình tự thông qua VBQPPL đôi khi chưa được thực hiện đúng quy định. Phó Giám đốc Sở Tư pháp thành phố Hồ Chí Minh Ung Thị Xuân Phương cho biết, trong năm 2009 hầu như không có xã, phường nào tại đây ban hành VBQPPL nào. Theo đề án xây dựng thành phố đang được đệ trình, thẩm quyền của Thị trưởng sẽ được trao nhiều hơn so với thẩm quyền của Chủ tịch UBND hiện nay.

Qua công tác kiểm tra việc ban hành VBQPPL tại tỉnh Nghệ An trong thời gian qua, phát hiện nhiều sai phạm trong việc ban hành văn bản cả về nội dung, hình thức, thẩm quyền. Ông Nguyễn Ngọc Minh- đại diện Sở Tư pháp tỉnh Nghệ An cho rằng, cần tiến tới thống nhất hai văn bản pháp luật trên.

Đại diện Sở Tư pháp tỉnh Vĩnh Phúc cho rằng, nhiều cán bộ hộ tịch ở xã không biết xã đã ban hành những văn bản gì, nhiều xã khi ban hành cứ thoải mái chèn năm ban hành vào giữa văn bản, thế là thành VBQPPL, gây khó khăn cho việc rà soát cũng như khó xác định đâu là VBQPPL. “Không ai chịu trách nhiệm trước dân về việc ban hành sai, tham mưu sai cả. Xu hướng hiện nay là sai đâu sửa đấy. Chính sách trên giấy chỉ có lợi cho những người ban hành còn dân thì phải “nợ” vì quyền lợi của họ thường không được thể hiện.” Đại diện quan điểm này cho rằng luật, nghị định càng cụ thể bao nhiêu, việc ban hành văn bản ở cấp dưới càng đỡ tầng nấc bấy nhiêu. Vì vậy, cần nhanh chóng hợp nhất hai luật hơn.
Theo Nhandan