Thứ tư,  22/09/2021

Các đô thị Lạng Sơn chậm phát triển

LSO-Hệ thống đô thị của Lạng Sơn hiện gồm 1 thành phố đạt đô thị loại III, 10 thị trấn huyện lỵ đạt đô thị loại V và 4 thị trấn chức năng đạt đô thị loại V và các thị tứ. Hầu hết các đô thị trên địa bàn tỉnh đều nằm trên các tuyến quốc lộ huyết mạch quan trọng, là những trung tâm chính trị, kinh tế-xã hội của tỉnh và của các huyện. Tuy nhiên, trong nhiều năm qua, các đô thị của Lạng Sơn phát triển chậm, tỷ lệ đô thị hóa đến hết năm 2010 rất thấp, đạt 19% trong khi bình quân của cả nước là 28%. Việc quy hoạch xây dựng hệ thống cơ sở hạ tầng chưa được quan tâm đầu tư đúng mức… Những yếu tố đó là nguyên nhân dẫn tới đô thị của Lạng Sơn chậm phát triển.Bản đồ hiện trạng phân bố hệ thống đô thị của tỉnh Lạng Sơn hiện nayCông tác lập quy hoạch đô thị, định hướng phát triển của các đô thị của Lạng Sơn đã được xây dựng trong giai đoạn từ năm 1990 đến 2007. Đến nay, các quy hoạch này...

LSO-Hệ thống đô thị của Lạng Sơn hiện gồm 1 thành phố đạt đô thị loại III, 10 thị trấn huyện lỵ đạt đô thị loại V và 4 thị trấn chức năng đạt đô thị loại V và các thị tứ. Hầu hết các đô thị trên địa bàn tỉnh đều nằm trên các tuyến quốc lộ huyết mạch quan trọng, là những trung tâm chính trị, kinh tế-xã hội của tỉnh và của các huyện.

Tuy nhiên, trong nhiều năm qua, các đô thị của Lạng Sơn phát triển chậm, tỷ lệ đô thị hóa đến hết năm 2010 rất thấp, đạt 19% trong khi bình quân của cả nước là 28%. Việc quy hoạch xây dựng hệ thống cơ sở hạ tầng chưa được quan tâm đầu tư đúng mức… Những yếu tố đó là nguyên nhân dẫn tới đô thị của Lạng Sơn chậm phát triển.
Bản đồ hiện trạng phân bố hệ thống đô thị của tỉnh Lạng Sơn hiện nay
Công tác lập quy hoạch đô thị, định hướng phát triển của các đô thị của Lạng Sơn đã được xây dựng trong giai đoạn từ năm 1990 đến 2007. Đến nay, các quy hoạch này đều có nhu cầu điều chỉnh cho phù hợp với tiến trình đổi mới và quy hoạch phát triển trong giai đoạn 2011-2025. Qua khảo sát các thị trấn như Lộc Bình, Đình Lập, Văn Quan, Bình Gia, trong nhiều năm qua, nguồn vốn tỉnh phân bổ cho việc chỉnh trang đô thị của các thị trấn này rất hạn hẹp. Hàng năm tỉnh chỉ bố trí được khoảng vài trăm triệu đồng cho công tác chỉnh trang đô thị của một huyện lỵ. Lãnh đạo phòng tài chính-kế hoạch các huyện đều cho biết nguồn vốn này chỉ đủ trả tiền điện chiếu sáng hàng năm. Nhiều hạng mục công trình công cộng tại đô thị như, khu vui chơi giải trí, vườn hoa, khu xử lý rác thải sinh hoạt…đều rất yếu và thiếu đang là thực tế tại các đô thị của tỉnh hiện nay. Việc thiếu quỹ đất chuyên dùng, việc thu hồi đất để xây dựng các công trình hạ tầng phục vụ phát triển các đô thị, xây dựng các khu tái định cư, các đô thị mới gặp rất nhiều khó khăn đây cũng là một nguyên nhân cản trở phát triển đô thị. Mặc dù, trong những năm qua, các huyện cũng rất quan tâm đầu tư các công trình hạ tầng công cộng tại các đô thị nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển. Do thực trạng các đô thị của tỉnh phát triển quá chậm, từ năm 2011 tỉnh đã quan tâm bố trí nguồn vốn kiến thiết thị chính cho các đô thị huyện lỵ nhằm từng bước chỉnh trang các đô thị trên địa bàn tỉnh nhưng cũng chưa thể giải quyết được bài toán phát triển đô thị trong một sớm một chiều.

Qua tìm hiểu, chúng tôi nhận thấy, cốt lõi vấn đề chính là công tác quy hoạch đô thị phải đi trước một bước, cùng với đó là từng bước nghiên cứu xây dựng một chính quyền đô thị đủ mạnh đáp ứng được yêu cầu quản lý, xử lý các vấn đề phát sinh trong đô thị. Quy hoạch đô thị thực chất là một khoa học của nhiều ngành, nhiều lĩnh vực. Đó là cơ sở pháp lý trong việc huy động các nguồn lực, lựa chọn lộ trình đầu tư một cách khoa học, tiết kiệm được thời gian, khai thác hợp lý các tài nguyên, phát huy hiệu quả đồng vốn đầu tư từ ngân sách nhà nước.

Công Quân