Thứ năm,  05/08/2021

Ước mơ của em

LSO-Na loay hoay như con gà mắc tóc, tâm trạng rối bời… không biết có nên nhờ cô Xuyến xin việc cho không? Khi gọi điện cho ba, Na ngập ngừng: - Con chào ba! - Con đấy à! - Ba có khỏe không? Lâu nay chắc ba bận nên không ghé qua nhà. Con vẫn chưa xin được việc, ý kiến ba thế nào ạ! - Dạo này ba bận quá, không về được, con nói chuyện với cô Xuyến, nhờ cô xin cho vì cô là người tinh tế, có nhiều mối quan hệ trong xã hội… - Vâng! Con chào ba.Na cúp máy và nghĩ mông lung, nhờ cô Xuyến xin cho mình làm việc gì, có hợp với nghề của mình không? Thế rồi mẹ Na cũng động viên: “Con cứ lên với cô vài ngày xem ý cô thế nào?”…Ai bá…nh mì đơ…ây!...Tiếng rao của bác bán bánh mì lúc tinh mơ như tiếng chuông đồng hồ làm Na bừng tỉnh. Cô choàng dậy, bước lên sân thượng phóng tầm mắt xuống lòng đường. Thành phố trời thu mây giăng giăng mờ ảo, nhộn nhịp người, xe. Những gánh hàng rong, xe thồ hàng nông...

LSO-Na loay hoay như con gà mắc tóc, tâm trạng rối bời… không biết có nên nhờ cô Xuyến xin việc cho không? Khi gọi điện cho ba, Na ngập ngừng:
– Con chào ba!
– Con đấy à!
– Ba có khỏe không? Lâu nay chắc ba bận nên không ghé qua nhà. Con vẫn chưa xin được việc, ý kiến ba thế nào ạ!
– Dạo này ba bận quá, không về được, con nói chuyện với cô Xuyến, nhờ cô xin cho vì cô là người tinh tế, có nhiều mối quan hệ trong xã hội…
– Vâng! Con chào ba.
Na cúp máy và nghĩ mông lung, nhờ cô Xuyến xin cho mình làm việc gì, có hợp với nghề của mình không? Thế rồi mẹ Na cũng động viên: “Con cứ lên với cô vài ngày xem ý cô thế nào?”…
Ai bá…nh mì đơ…ây!…
Tiếng rao của bác bán bánh mì lúc tinh mơ như tiếng chuông đồng hồ làm Na bừng tỉnh. Cô choàng dậy, bước lên sân thượng phóng tầm mắt xuống lòng đường. Thành phố trời thu mây giăng giăng mờ ảo, nhộn nhịp người, xe. Những gánh hàng rong, xe thồ hàng nông phẩm từ các xã ven đô đổ về nườm nượp. Na chợt nhớ đến mẹ, mẹ cô giờ này chắc cũng hòa mình vào dòng người gánh hàng ra khu chợ trung tâm thành phố – mùa hè năm nay, Na có dịp nghe bà nội kể: Ông bà nội, ngoại của cô đều tham gia kháng chiến, rồi phục viên về quê nhà làm nghề nông nghiệp, nông màu. Ông, bà Na sau khi tham gia kháng chiến chống Pháp thắng lợi đã về quê nhà cần mẫn lao động, chắt chiu từng hạt lúa, củ khoai nuôi con ăn học. Anh chị em ruột của ba có 3 người, ba Na là con cả, kế ba có cô Xuyến, chú Hải là út. Cô Xuyến trước đây vừa làm nghề đan len, vừa mở cửa hàng cắt may tại nhà, ít lâu sau cô đã lọt vào mắt xanh của chú Tuấn – một doanh nhân có tiếng của thành phố. Khi xây dựng gia đình với chú Tuấn rồi, cô Xuyến vẫn tiếp tục nghề may, nhưng lúc này cô chỉ là người đo và cắt quần áo cho khách hàng, còn các công đoạn (may, là…) đều do một số cửa hàng nhỏ nhận gia công, hưởng tỷ lệ phần trăm của sản phẩm. Đã nhiều năm qua, gia đình cô Xuyến là gia đình sớm có ngôi nhà cao tầng với dáng dấp biệt thự nổi lên giữa thành phố trẻ. Cơ ngơi khang trang đó không chỉ nhờ sự phát đạt của nghề may mà chủ yếu là do lời từ kinh doanh hàng điện gia dụng của chú Tuấn. Gần đây Na thấy chú Tuấn biểu lộ niềm tự hào có ý “bà xã” giỏi giang về lĩnh vực “Ma két tinh” trong kinh doanh…
Na mải nghĩ mông lung về gia đình, bỗng giật mình khi nghe tiếng cô Xuyến:
– Dậy rồi à cháu!
– Vâng ạ!
– Mau vệ sinh cá nhân, xuống ăn sáng, rồi trang điểm, nhớ lấy bộ áo váy cô mới may hôm qua mặc vào để cô đưa đi kẻo người ta đợi.
– Vâng ạ!
Na mặc bộ áo váy rất “Mốt thời trang” thêm một chút son phấn xịn theo “Mệnh lệnh” của cô Xuyến, vậy mà đứng trước gương cô đã trở thành một “Thiếu nữ đẹp lạ thường”.
Cô Xuyến dắt xe ra cổng, với bộ áo váy thời trang sang trọng, tôn thêm vẻ đẹp quý phái của người phụ nữ đang độ tuổi “Tái hồi xuân”… Chiếc xe @ màu xanh ngọc nổ máy, cô Xuyến chở Na lướt qua dòng người đầu giờ sáng nườm nượp đến công sở. Đường phố tấp nập xe cộ ngược xuôi, chợt Na nhớ tới Trà My, cô bạn cùng học có cái tên kêu như chuông đồng. Thuở học trò, Trà My nhút nhát, hay bị các bạn nam trêu trọc. Nhưng đến thời sinh viên, Trà My bỗng nổi lên như một ngôi sao qua các chương trình văn nghệ của nhà trường. Với “giọng ca vàng” và tài năng diễn xuất trên sân khấu của Trà My đã làm bao chàng sinh viên say đắm. Ước mơ được trở thành “Ca sỹ chuyên nghiệp” nhưng Trà My lại nhận lời vào làm cho một Công ty liên doanh có thu nhập khá… Na khẽ thì thầm”: “Trà My ơi, Na đang ngôi sau cô Xuyến, hôm nay đi xin việc, hy vọng kiếm được chỗ làm tươm tất… bỗng cô Xuyến phanh gấp, dừng xe lại ven đường nói nhỏ vào tai Na:
– Khi gặp giám đốc, cháu phải nói những lời “có cánh” để gây ấn tượng từ cuộc xã giao đầu tiên đấy nhé!
– Na không trả lời cô mà chỉ gật đầu.
– Công ty của ông ấy đang “Ăn nên làm ra”. Cậu thư ký hiện nay về mặt giao dịch khách hàng hơi yếu nên ông ấy đang tìm người thay. Nhưng cô biết, làm thư ký cho giám đốc một công ty lớn không dễ chút nào, cháu lại mới ra trường chưa qua hoạt động kinh doanh, nên cô xin cho cháu làm việc khác, phù hợp hơn.
Nghe cô Xuyến nói về công việc, Na chưa hình dung nổi việc đó như thế nào nên Na rất băn khoăn…
Cô Xuyến cho xe đi chậm dần và dừng lại trước một công sở khang trang, bác bảo vệ ra mở cổng, sau khi biết nhu cầu công việc, bác vui vẻ đưa hai người lên tầng 2 và chỉ phòng giám đốc. Sau ba tiếng gõ cửa, một người đàn ông đã lớn tuổi mở cửa phòng làm việc, ông chào cô Xuyến và mời hai cô cháu vào phòng làm việc. Cô Xuyến nhỏ nhẹ giới thiệu:
– Giới thiệu với anh, đây là Na, cháu gọi em bằng cô ruột.
– Chào giám đốc đi cháu!
– Cháu chào bác!
– Ấy … vào cơ quan không có quan hệ thứ bậc gia đình.
– Cháu chào… chào giám đốc ạ!
– Rất nghiêm túc, gọi bác cháu làm gì cho khó xưng hô trong công việc, Na tốt nghiệp đại học sư phạm hả… có bạn trai chưa?
– Dạ thưa…
Na đang ấp úng để tìm câu trả lời thì cô Xuyến đã vội đỡ lời:
– Thưa anh, cháu nó mới ra trường, thời sinh viên tập trung học hành, nay mới tìm việc làm, chưa có gì đâu ạ!
– Vậy hả…
Ông giám đốc nói vậy và nhìn Na với ánh mắt lạ kỳ rồi chậm rãi nhấn mạnh:
– Này cô giáo, do đặc thù của công ty, nên việc xét tuyển nhân lực, tiêu chuẩn đầu tiên là trẻ, đẹp, thứ hai là kỹ năng đối thoại với khách hàng… Theo em, công việc gì ở đây với em là phù hợp nhất…
Qua ánh mắt và những lời nói ban đầu về công việc tuyển người của ông giám đốc, khiến Na thật sự bối rối, cô ấp úng nói một câu:
– Thưa giám đốc, tôi không xin làm gì đâu ạ!
Rồi Na đi như chạy ra khỏi phòng giám đốc xuống tầng trệt. Cô Xuyến vội nói lời xin lỗi với ông giám đốc và gọi với:
– Na, dừng lại…
Cô Xuyến đuổi kịp, nắm chặt cánh tay Na quở trách:
– Công việc đang tiến triển tốt, sao cháu lại bỏ cuộc, thật chẳng đâu vào đâu…
Na nói nhỏ nhẹ trong sự bối rối:
– Cô ơi, cô đừng giận cháu, cháu xin không đi làm ở công ty này, vì cháu thấy không phù hợp… Cháu sẽ xin đi dạy học, dù nơi đó là vùng sâu, vùng xa hay nơi hải đảo. Cháu sẽ dành tất cả tri thức được đào tạo trong giảng đường và tình cảm của cháu cho đàn em thân yêu. Cháu hiểu rằng, khi xa nhà cháu sẽ phải cố gắng để khắc phục mọi khó khăn trong cuộc sống, cháu muốn góp phần tôn vinh nghề dạy học. Bằng không, cháu sẽ ở nhà giúp mẹ cháu trồng rau kiếm sống.
– Cô thật không thể hiểu nổi, vì sao cháu lại thay đổi nhanh đến thế…
Cô Xuyến nhìn Na và không nói thêm điều gì. Vì cô biết, Na đã dứt khoát nói như vậy, nghĩa là Na đã từ chối sự giúp đỡ của cô, rồi cô chở Na về nhà trong tâm trạng bực bội.
Gần một năm trôi qua, Na ở nhà phụ mẹ trồng rau, mỗi khi nghe âm vang tiếng trống trường gần nhà, cô thấy lòng nao nao… Na thấp thỏm chờ đợi sự phân công công tác của ngành giáo dục. Ước mơ cháy bỏng được trở thành cô giáo vẫn nhen nhóm niềm hy vọng trong cô. Do vậy, Na đã từ chối lời mời ký hợp đồng dài hạn vào làm tại một công ty khác mà cô Xuyến mới liên hệ với mức lương khá cao và công ty đứng chân tại thành phố…
Thế rồi, vào một buổi sáng tháng tám, Na đang cặm cụi làm cỏ rau ngay vườn liền nhà, bác bưu tá xã ghé qua gọi cổng:
– Cháu Na có nhà không?
– Dạ! Chào bác.
– Ra mà nhận công văn.
Na khấp khởi mừng, không biết công văn gì, cô nhận phong bì, cảm ơn bác bưu tá và hồi hộp mở công văn, xem qua cô thốt lên mừng rỡ:
– Quyết định, quyết định của con mẹ ơi!
– Quyết định gì thế con.
– Quyết định cử con đi dạy học tại xã vùng ba của tỉnh mẹ ạ!
– Thế à con…
Niềm vui đến với Na như mùa xuân ùa về cho chồi non, lộc biếc. Na vội báo tin cho ba và cô Xuyến, nhận tin cô nói nhanh:
– Thế là toại nguyện ước mơ của cháu tôi rồi.
– Cô ơi! Dù đi đâu cháu vẫn ngưỡng vọng cô…
– Chỉ được cái khéo mồm.
– Niềm vui dạt dào hiện lên trên nụ cười và ánh mắt của mẹ Na và gia đình.

Bữa cơm thân mật được tổ chức ngay chiều hôm sau, gọi là liên hoan tiễn chân cô cháu gái đi nhận công tác. Trong bữa cơm chiều có cả bà nội và vợ chồng cô Xuyến. Cô âu yếm nhìn Na với ánh mắt dịu hiền, niềm vui xốn xang ngời lên trên gương mặt cô giáo trẻ.

Thanh Hà