Thứ ba,  21/09/2021

Bước phát triển mới của công tác dạy nghề

LSO- Tính đến đầu năm 2010, toàn tỉnh có 13 cơ sở dạy nghề trên địa bàn của 7 huyện, thành phố. Khai thác hiệu quả các cơ sở này, ngành Lao động, TBXH phấn đấu đạt số lượng lao động qua đào tạo lên 30.000 người; đưa tỷ lệ lao động qua đào tạo nghề giai đoạn 2006-2010 lên 25%- đạt mục tiêu Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XIV đề ra.Mở rộng quy mô, loại hình đào tạoTrước năm 2006, toàn tỉnh chỉ có 6 cơ sở dạy nghề. Với quy mô nhỏ bé, chương trình giáo án cũng như đội ngũ giáo viên thiếu, thiết bị thực hành cũ nát, lạc hậu, khả năng thu hút lao động vào học nghề còn thấp. Đến cuối năm 2005, tỷ lệ lao dộng qua đào tạo chỉ đạt 22,32%, trong đó đào tạo nghề mới đạt 16,37%.“Hành trang” để nông thôn Lạng Sơn bước vào thời kỳ công nghiệp hóa- hiện đại hóa là sự thiếu “đồng bộ” giữa sự phát triển của tư liệu sản xuất và trình độ người lao động. Theo thống kê, ở khu vực thành thị cứ 100 người tham gia hoạt động...

LSO- Tính đến đầu năm 2010, toàn tỉnh có 13 cơ sở dạy nghề trên địa bàn của 7 huyện, thành phố. Khai thác hiệu quả các cơ sở này, ngành Lao động, TBXH phấn đấu đạt số lượng lao động qua đào tạo lên 30.000 người; đưa tỷ lệ lao động qua đào tạo nghề giai đoạn 2006-2010 lên 25%- đạt mục tiêu Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XIV đề ra.

Mở rộng quy mô, loại hình đào tạo

Trước năm 2006, toàn tỉnh chỉ có 6 cơ sở dạy nghề. Với quy mô nhỏ bé, chương trình giáo án cũng như đội ngũ giáo viên thiếu, thiết bị thực hành cũ nát, lạc hậu, khả năng thu hút lao động vào học nghề còn thấp. Đến cuối năm 2005, tỷ lệ lao dộng qua đào tạo chỉ đạt 22,32%, trong đó đào tạo nghề mới đạt 16,37%.

“Hành trang” để nông thôn Lạng Sơn bước vào thời kỳ công nghiệp hóa- hiện đại hóa là sự thiếu “đồng bộ” giữa sự phát triển của tư liệu sản xuất và trình độ người lao động. Theo thống kê, ở khu vực thành thị cứ 100 người tham gia hoạt động kinh tế, thì có 57 người có chuyên môn kỹ thuật (gấp 6 lần khu vực nông thôn), trong đó có 40 người có trình độ công nhân kỹ thuật trở lên (gấp 4 lần khu vực nông thôn). Sự yếu kém về trình độ lao động nông thôn không chỉ ảnh hưởng đến năng suất, chất lượng khu vực này mà còn kéo theo hệ lụy khi lao động nông thôn “tràn” ra khu vực thành thị. Vì vậy, dạy nghề cho lao động nông thôn là việc làm vừa mang tính cấp bách, vừa có ý nghĩa chiến lược lâu dài.
Trước thực trạng đó, Tỉnh ủy, HĐND, UBND tỉnh đã quan tâm chỉ đạo đẩy nhanh và đa dạng hóa công tác dạy nghề. Trường dạy nghề Việt- Đức được đầu tư với quy mô lớn, bổ sung giáo viên, giáo án “chính quy” theo quy định của Tổng cục Dạy nghề; cơ sở vật chất cho thực hành phong phú và đảm bảo chất lượng; các loại ngành nghề đa dạng hơn. Bên cạnh đó, xúc tiến thành lập các trung tâm dạy nghề tại các huyện, thành phố với mục tiêu trước mắt là dạy nghề cho lao động nông thôn và đáp ứng một phần lao động qua đào tạo để cung ứng cho thị trường lao động.

Bằng sự đầu tư theo bề rộng và chiều sâu, giai đoạn 2006-2010, bình quân mỗi năm Lạng Sơn đã đào tạo được 6.000 người- bằng 60% tổng số người bước vào độ tuổi lao động hằng năm. Đưa tỷ lệ lao động qua đào tạo nghề lên 23,5% vào năm 2009. Kế hoạch năm 2010, sẽ đào tạo cho 6.000 người, phấn đấu trong cả giai đoạn có 30.000 lao động qua đào tạo, đạt tỷ lệ 32%, trong đó qua đào tạo nghề là 25% sẽ đạt mục tiêu đề ra.



Học viên Trường trung cấp nghề Việt – Đức chăm sóc nấm linh chi


Đa dạng hóa ngành nghề đào tạo

Nhìn chung, các trường nghề và cơ sở dạy nghề trên địa bàn Lạng Sơn đã biết “bám” vào nhu cầu phát triển KT-XH của tỉnh, có tính đến yếu tố “đặc thù” của từng huyện để chiêu sinh, mở các lớp đào tạo. Không “ngồi tại trường” để gửi thông báo tuyển sinh theo đường bưu điện, mà các cán bộ của các cơ sở đã đi đến các xã điều tra lao động, đặc điểm ngành nghề và nhu cầu của người lao động. Thông cảm với người lao động vùng sâu, vùng cao, nhiều cơ sở như Trường Trung cấp nghề Việt- Đức, các trung tâm thuộc Sở Lao động- TBXH, LĐLĐ tỉnh… đã “chuyển” lớp học, giáo viên đến tận xã, hoặc liên xã dạy nghề theo phương thức “cầm tay chỉ việc” và tư vấn mở rộng ngành nghề nông thôn. Những lớp học “di động” như thế đã mang lại hiệu quả to lớn; về trồng trọt và chăn nuôi, người dân đã biết chọn giống, lai ghép cây con, sử dụng thuốc bảo vệ thực vật hợp lý, cách bảo quản để tăng năng suất và giá trị hàng nông sản. Trong giai đoạn mà cơ giới hóa nông nghiệp, điện khí hóa nông thôn được đẩy lên với mức độ cao, việc dạy nghề sửa chữa máy nông nghiệp, ô tô, xe máy có tác dụng thiết thực trong bảo dưỡng, sửa chữa tại chỗ, qua đó tiết kiệm giá thành “đầu vào” của mặt hàng nông nghiệp. Bên cạnh đó, nhiều nghề mới được mở ra ở nông thôn, như mô hình nuôi trồng, chế biến bảo quản nấm, chăn nuôi gia súc, gia cầm, thủy sản theo hướng kinh tế trang trại.

Đối với những ngành nghề đòi hỏi hàm lượng kỹ thuật cao, việc thực hiện nghiêm túc các chế độ của nhà nước cho học viên, các cơ sở đã thu hút đáng kể thanh niên nông thôn đến học. Giờ đây, nhiều thanh niên đi làm việc tại các doanh nghiệp, ngoài sự khỏe mạnh, chịu khó, họ còn “mang theo” nguồn vốn quý, đó là kiến thức về nghề; vì vậy đã “hòa nhập” khá nhanh với thị trường lao động của cả nước.

Trong 5 năm qua, công tác dạy nghề đã có bước phát triển mới về số lượng cũng như chất lượng. Thành tựu đó không chỉ trực tiếp góp phần để toàn tỉnh hoàn thành kế hoạch 5 năm 2006-2010, mà còn tạo đà cho giai đoạn 2011-2015- giai đoạn đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa.



MH