Thứ ba,  07/12/2021

Tiệc buffet ở khách sạn 4 sao : Dưới ngưỡng mong đợi

LSO- Mới đây, việc khai trương khách sạn 4 sao đầu tiên của Lạng Sơn (khách sạn Mường Thanh) đã thu hút sự chú ý của nhiều người dân sinh sống trên địa bàn Thành phố Lạng Sơn. Vì vậy, khi khách sạn tổ chức chương trình tiệc buffet(tiệc đứng) đêm Nôen (24/12/2010), nhiều cá nhân và tập thể đã không ngần ngại mua vé tham gia. Tuy nhiên, buổi dạ tiệc đã diễn ra không ngang tầm của một khách sạn 4 sao và nói chung, dưới ngưỡng mong đợi của những người tham dự.18 giờ, Khách sạn Mường Thanh ngập tràn ánh sáng lung linh của hệ thống đèn chiếu sáng, trang trí. Hai “Ông già Nôen” đứng cạnh cửa ra vào nhiệt tình phát kẹo cho những vị khách trẻ em. Bước tiếp vào trong, một nữ tiếp viên xinh tươi bưng một khay chứa những cốc rượu vang mời khách. Song, nhận rượu rồi, nhiều người đành cầm cốc đi loanh quanh khu vực lễ tân vì nhìn quanh chỉ có khoảng mươi bộ bàn ghế đã chật kín khách ngồi.18 giờ 30 phút, quan khách bắt đầu lục tục kéo nhau lên tầng 2 –...

LSO- Mới đây, việc khai trương khách sạn 4 sao đầu tiên của Lạng Sơn (khách sạn Mường Thanh) đã thu hút sự chú ý của nhiều người dân sinh sống trên địa bàn Thành phố Lạng Sơn. Vì vậy, khi khách sạn tổ chức chương trình tiệc buffet(tiệc đứng) đêm Nôen (24/12/2010), nhiều cá nhân và tập thể đã không ngần ngại mua vé tham gia. Tuy nhiên, buổi dạ tiệc đã diễn ra không ngang tầm của một khách sạn 4 sao và nói chung, dưới ngưỡng mong đợi của những người tham dự.





18 giờ, Khách sạn Mường Thanh ngập tràn ánh sáng lung linh của hệ thống đèn chiếu sáng, trang trí. Hai “Ông già Nôen” đứng cạnh cửa ra vào nhiệt tình phát kẹo cho những vị khách trẻ em. Bước tiếp vào trong, một nữ tiếp viên xinh tươi bưng một khay chứa những cốc rượu vang mời khách. Song, nhận rượu rồi, nhiều người đành cầm cốc đi loanh quanh khu vực lễ tân vì nhìn quanh chỉ có khoảng mươi bộ bàn ghế đã chật kín khách ngồi.
18 giờ 30 phút, quan khách bắt đầu lục tục kéo nhau lên tầng 2 – trung tâm của buổi dạ tiệc. Một vài nhân viên lễ tân đón khách ở đầu cầu thang, thu lại vé và phát cho khách các số ngẫu nhiên để tham dự bốc thăm trúng thưởng. Không có người hướng dẫn, khách mời (vé VIP) và khách mua vé sau khi qua cửa kiểm soát trộn lẫn vào nhau, chen vai nhau qua một đoạn hành lang bày biện các khay đựng thức ăn rồi tự tìm chỗ ngồi trong khán phòng không mấy rộng rãi. Đã vậy, nhiều dãy bàn đã được một số tập thể đặt giữ chỗ trước nên không ít khách vào rồi lại quay ra, ngơ ngác tìm chỗ ngồi. Một số khách (đặc biệt là trẻ em) bắt đầu cầm thìa, dĩa, đĩa đi chọn đồ ăn và rụt rè dừng lại khi có nhân viên lễ tân “năn nỉ” rằng : hãy chờ chút nữa để khai mạc buổi lễ đã… Song, tình hình càng lúc càng trở nên khó kiểm soát khi nhiều khách không tìm được chỗ ngồi đã nối nhau đi chọn đồ ăn. Cho đến khi tiếng loa trong khán phòng vang vang giới thiệu quan khách tham dự thì ở khu vực chọn đồ ăn đã náo nhiệt như một cái chợ. Những người quen biết nhau bắt tay vội vã, thậm chí chỉ kịp gật đầu chào nhau đã bị dòng người hăm hở cuốn đi… Loáng thoáng tiếng phân trần của nhân viên nhà hàng “đông quá, không thể phục vụ kịp”. Ngay cả “Ông già Nôen” đứng đón khách ở cửa tầng 1 lúc nãy cũng tham gia chân chạy ở tầng 2 rồi (!?).





19 h 30 phút, trong khán phòng chính, buổi lễ vẫn tiếp tục, song, ở khu vực phục vụ, các đồ ăn, thức uống đã cơ bản được “giải quyết”. Một số thực khách cầm đĩa ngượng ngùng khi đi tìm đồ ăn ở những chiếc khay, nồi trống không. Bên trong khu vực có bàn ghế, nhiều đĩa thức ăn, cốc chứa đồ uống thừa thãi, vung vãi.
Chừng 30 phút sau, chương trình vẫn còn tiếp tục với một số tiết mục ca nhạc, nhưng nhiều khách đã lục tục ra về. Ông B.T.S, giám đốc một công ty TNHH, người đã hào phóng chi hơn 10 triệu đồng mua vé cho nhân viên (300 nghìn đồng/vé) lắc đầu ngao ngán : “nhiều người chen nhau quá, tôi ngại nên nhường, giờ thì hết rồi, về sớm tự giải quyết vậy”.


Xuân Hoàng