Thứ ba,  15/06/2021

Những kỷ niệm không quên về Anh Hồng Hà

Sau Đại hội toàn quốc lần thứ VII của Đảng, Anh Hồng Hà, Bí thư Trung ương Đảng, được Bộ Chính trị phân công trực tiếp làm Trưởng ban Đối ngoại Trung ương. Thời gian Anh làm Trưởng ban đúng một nhiệm kỳ 5 năm, từ tháng 6-1991 đến tháng 6-1996, nhưng cách làm việc cụ thể, sâu sát và sự quan tâm của Anh đối với cán bộ cấp dưới đã để lại trong chúng tôi nhiều kỷ niệm khó quên.Triển khai chủ trương của Đại hội VII về đa dạng hóa, đa phương hóa quan hệ quốc tế, Ban Đối ngoại có trách nhiệm nghiên cứu, tham mưu và tổ chức triển khai mở rộng các mối quan hệ đối ngoại của Đảng ta với các đảng cộng sản, công nhân, cánh tả và với các đảng cầm quyền trên thế giới, thực hiện nhiều chuyến công tác nước ngoài của Tổng Bí thư và các đồng chí lãnh đạo cấp cao khác của Đảng.Cùng với các cuộc hội đàm theo truyền thống với lãnh đạo Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và lãnh đạo Đảng Nhân dân Cam-pu-chia, trong hai năm 1994 và 1995, Tổng Bí thư...

Sau Đại hội toàn quốc lần thứ VII của Đảng, Anh Hồng Hà, Bí thư Trung ương Đảng, được Bộ Chính trị phân công trực tiếp làm Trưởng ban Đối ngoại Trung ương. Thời gian Anh làm Trưởng ban đúng một nhiệm kỳ 5 năm, từ tháng 6-1991 đến tháng 6-1996, nhưng cách làm việc cụ thể, sâu sát và sự quan tâm của Anh đối với cán bộ cấp dưới đã để lại trong chúng tôi nhiều kỷ niệm khó quên.

Triển khai chủ trương của Đại hội VII về đa dạng hóa, đa phương hóa quan hệ quốc tế, Ban Đối ngoại có trách nhiệm nghiên cứu, tham mưu và tổ chức triển khai mở rộng các mối quan hệ đối ngoại của Đảng ta với các đảng cộng sản, công nhân, cánh tả và với các đảng cầm quyền trên thế giới, thực hiện nhiều chuyến công tác nước ngoài của Tổng Bí thư và các đồng chí lãnh đạo cấp cao khác của Đảng.

Cùng với các cuộc hội đàm theo truyền thống với lãnh đạo Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và lãnh đạo Đảng Nhân dân Cam-pu-chia, trong hai năm 1994 và 1995, Tổng Bí thư Đỗ Mười đã có các chuyến thăm và làm việc tại Xin-ga-po, Thái-lan, Ma-lai-xi-a, Hàn Quốc, Nhật Bản, Ô-xtrây-li-a, Niu Di-lân và Trung Quốc. Vừa là Bí thư Trung ương Đảng phụ trách lĩnh vực đối ngoại, vừa là Trưởng ban, Anh Hồng Hà đã trực tiếp chỉ đạo chúng tôi trong mọi việc chuẩn bị và thực hiện các chuyến thăm. Anh đã hướng dẫn, phải nói là giúp đỡ chúng tôi rất tận tình, gợi ý rõ ràng khi chuẩn bị đề án và cân nhắc thận trọng khi lựa chọn các phương án. Anh sửa chữa các chi tiết chưa chính xác, bổ sung những nội dung chưa đầy đủ. Anh góp ý cặn kẽ không chỉ về nội dung chính trị và đối ngoại, mà cả về lễ tân, hậu cần, an ninh, bảo vệ, báo chí, truyền thông… Việc Anh kiểm tra rất tỉ mỉ các tặng phẩm để Tổng Bí thư Đảng ta tặng lãnh đạo các đảng, các nước, khiến chúng tôi cảm nhận được ở Anh một người lãnh đạo mang đậm chất văn hóa khi giới thiệu với bạn bè quốc tế về các sản phẩm lưu niệm của ta. Anh hỏi cụ thể loại máy bay, sức chở và các chặng dừng giữa đường của chuyên cơ sẽ được dùng cho chuyến đi.

Trước mỗi chuyến thăm, Anh đồng ý với kiến nghị của chúng tôi về việc sớm cử đoàn tiền trạm đi lo công tác chuẩn bị. Anh gửi điện cho Đại sứ quán ta ở nước sở tại, đề nghị tạo điều kiện thuận lợi cho công việc của đoàn tiền trạm. Khi đoàn tiền trạm trở về, Anh thường thu xếp để đoàn được trực tiếp báo cáo lãnh đạo, và khuyến khích chúng tôi có sơ đồ và ảnh chụp kèm theo để minh họa. Trong chuyến thăm, mặc dù chương trình đặc kín hoạt động, Anh vẫn gặp chúng tôi để trao đổi ý kiến mỗi khi có vấn đề nảy sinh. Sau các chuyến thăm, Anh thẳng thắn phê bình nếu chúng tôi có sơ suất, nhưng ít khi tiếc lời động viên, khen ngợi nếu chúng tôi gửi báo cáo kịp thời, có chất lượng, với đầy đủ ghi chép về các cuộc hội đàm, hội kiến, tiếp xúc.

Trong nhiệm kỳ Đại hội VII, Ban Đối ngoại Trung ương được giao chủ trì đón nhiều đoàn cấp cao của các đảng bạn sang thăm và làm việc tại Việt Nam. Vào cuối nhiệm kỳ, Ban là đầu mối chính phối hợp với các cơ quan liên quan đón mấy chục đoàn đại biểu quốc tế vào dự Đại hội lần thứ VIII của Đảng. Mặc dù Anh rất bận và là đại biểu dự Đại hội, nhưng Anh vẫn dành thời gian chỉ đạo công việc của chúng tôi, từ xây dựng hàng chục đề án và chương trình cụ thể, tổ chức dịch thuật (ra hơn một chục ngoại ngữ tại hội trường, dịch cho từng đoàn, dịch và in tài liệu Đại hội ra một số ngoại ngữ chính), đến việc sắp xếp chỗ ngồi tại hội trường, nhất là trên Đoàn Chủ tịch, bố trí các cuộc làm việc của lãnh đạo Đảng ta với các đoàn đại biểu quốc tế. Anh thường hỏi chúng tôi về tình hình các mảng công tác (văn kiện, lễ tân…), các cụm đón khách quốc tế (về ăn, ở, chương trình hoạt động của từng đoàn…). Anh nhắc chúng tôi phải đặc biệt quan tâm giữ gìn sức khỏe và sự an toàn của khách.

Một lần, lãnh đạo Đảng ta mở tiệc chiêu đãi đoàn đại biểu cấp cao của một đảng bạn mà đất nước vốn nổi tiếng là chặt chẽ về lễ tân và tinh tế về ẩm thực. Thông qua chúng tôi, Anh kiểm tra cẩn thận cách bố trí phòng tiệc, đặc biệt là chỗ ngồi của các phiên dịch sao cho tất cả chủ và khách đều có thể nghe được rõ ràng. Anh dặn chúng tôi nên giữ nhiệt độ vừa phải trong phòng, phải mát nhưng không được quá lạnh. Anh có ý kiến cụ thể về các tiết mục văn nghệ. Thực đơn được Anh cân nhắc rất tỉ mỉ. Lần đó, trong thực đơn dự kiến có hai, ba món hải sản, Anh đều đồng ý giữ lại, vì &#39khách quốc tế đến Việt Nam thường rất thích hải sản&#39. Nhưng, Anh đề nghị bỏ bớt món vịt (thịt vịt miếng nhỏ nấu với nước cam trong ruột quả cam tươi, hồi đó vốn được khen là &#39độc đáo&#39) và thay bằng một món gia cầm khác là gà. Anh giải thích: Gà tính &#39ôn&#39, vịt và hải sản đều tính &#39hàn&#39, &#39hàn&#39 nhiều mà &#39ôn&#39 ít thì khách dễ bị lạnh bụng.

Vào đầu thập niên 1990, tình hình kinh tế nước ta đã bắt đầu khởi sắc, nhưng điều kiện sống và làm việc của cán bộ vẫn còn nhiều khó khăn. Anh chú ý tìm hiểu hoàn cảnh cán bộ trong Ban và thúc đẩy thực hiện các chế độ, chính sách cần thiết. Cơ cấu tổ chức của Ban hồi đó còn có chỗ chưa thật hợp lý, chưa phát huy được tính chủ động của các đơn vị chuyên trách đối ngoại nhân dân. Anh xuống các vụ, lắng nghe nhận xét và kiến nghị của anh chị em, rồi đề xuất hướng giải quyết, được Ban Bí thư chấp thuận. Anh đến các khu tập thể, thăm gia đình nhiều cán bộ của Ban đang sống ở đó.

Một lần, Anh đã leo lên tầng bốn một ngôi nhà lắp ghép trong Khu tập thể Thành Công để thăm tôi, khi gia đình tôi còn sống ở đó. Ngồi một lát ở phòng ngoài, Anh xin được &#39tham quan&#39 khu diện tích phụ, nơi có bếp nước, tắm giặt và vệ sinh liền nhau trên chỉ mấy mét vuông. Hai chục năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn không quên thái độ thân tình và ánh mắt ái ngại của Anh ngày đó.

Theo Nhandan