Thứ ba,  22/06/2021

Nhà thơ Sĩ Cương – Người nặng lòng với Xứ Lạng

LSO-Mặc dù không phải người gốc Lạng Sơn nhưng nhà thơ Sĩ Cương đã có trên 40 năm sinh sống và gắn bó với quê hương Xứ Lạng. Hiện nay, tuy đã vượt cái thang bậc “cổ lai hy” của một đời người hàng chục tuổi nhưng nhìn ông vẫn rất minh mẫn, nhanh nhẹn và sức sáng tác trong ông vẫn rất dồi dào. Đọc tập thơ “Trăng quê” mới ra năm 2010 của ông, vẫn hiện lên trong đó một tâm hồn trẻ trung, một nỗi niềm đau đáu với thơ và những tình cảm thân thương dành cho quê hương Xứ Lạng.Nhà thơ Sĩ Cương tên thật là Lại Ngọc Kim, sinh năm 1932, dân tộc Kinh, quê ở Phú Xuyên, Hà Nội. Ông hiện là hội viên Hội VHNT Lạng Sơn, hội viên Hội Nhà báo tỉnh. Chia sẻ với chúng tôi về nghiệp văn chương, nhà thơ Sĩ Cương bộc bạch: Tôi đến với văn chương bởi tìm thấy trong đó những thú vui có thể giải tỏa cảm xúc cho bản thân. Thực sự không mong sẽ thành người nổi tiếng hay một cái gì đó cao xa mà chỉ muốn được trải lòng...

LSO-Mặc dù không phải người gốc Lạng Sơn nhưng nhà thơ Sĩ Cương đã có trên 40 năm sinh sống và gắn bó với quê hương Xứ Lạng. Hiện nay, tuy đã vượt cái thang bậc “cổ lai hy” của một đời người hàng chục tuổi nhưng nhìn ông vẫn rất minh mẫn, nhanh nhẹn và sức sáng tác trong ông vẫn rất dồi dào. Đọc tập thơ “Trăng quê” mới ra năm 2010 của ông, vẫn hiện lên trong đó một tâm hồn trẻ trung, một nỗi niềm đau đáu với thơ và những tình cảm thân thương dành cho quê hương Xứ Lạng.
Nhà thơ Sĩ Cương tên thật là Lại Ngọc Kim, sinh năm 1932, dân tộc Kinh, quê ở Phú Xuyên, Hà Nội. Ông hiện là hội viên Hội VHNT Lạng Sơn, hội viên Hội Nhà báo tỉnh. Chia sẻ với chúng tôi về nghiệp văn chương, nhà thơ Sĩ Cương bộc bạch: Tôi đến với văn chương bởi tìm thấy trong đó những thú vui có thể giải tỏa cảm xúc cho bản thân. Thực sự không mong sẽ thành người nổi tiếng hay một cái gì đó cao xa mà chỉ muốn được trải lòng mình qua từng trang viết, khắc họa những cảm xúc, ghi lại những dấu ấn, kỷ niệm đáng nhớ đã đi qua trong cuộc đời. Những năm 1988 của thế kỷ XX, nhiều độc giả đã rất ấn tượng với nhà thơ Sĩ Cương, đặc biệt là bút danh Búa Máy, Thợ Rèn của ông khi tham gia viết về chống tham nhũng qua những bài phê bình, phê phán, thơ biếm họa, trào phúng… Thời kỳ này, ước tính ông đã có trên 100 tác phẩm đóng góp cho báo chí, dùng văn nghệ để mềm hóa công cuộc chống tham nhũng trên báo chí.
Nhà thơ Sĩ Cương giới thiệu với phóng viên tập thơ “Trăng quê” in năm 2010
Những đóng góp của ông đối với văn chương đã được ghi nhận và đạt được những giải thưởng nhất định. Tập thơ “Lời con suối” của ông đã giành được giải B, giải thưởng VHNT Hoàng Văn Thụ lần thứ nhất năm 1995 do UBND tỉnh trao tặng. Truyện ngắn “Giọt lệ lúc rạng đông” đạt giải C, giải thưởng VHNT Hoàng Văn Thụ lần thứ hai. Năm 1998, ông đạt giải B chùm thơ viết cho thiếu nhi và rất nhiều tác phẩm như: Vực thẳm, Câu sli Tam Thanh, Thung lũng hồn anh… đăng trên Báo Văn nghệ trẻ. Và mới đây nhất ông đã cho xuất bản tập thơ “Trăng quê” thể hiện những tình cảm gắn bó với quê hương, đất nước, tình yêu lứa đôi nồng nàn tha thiết, đầy ắp nhiệt huyết sống và cống hiến… Có thể nói rằng, để đạt được những thành công này, nhà thơ Sĩ Cương có sự động viên, khích lệ rất lớn của “bà xã”. Nhớ về những tháng ngày khó khăn trong cuộc đời, ông ngậm ngùi chia sẻ: Nếu không có bà nhà ủng hộ, cổ vũ tinh thần cho tôi thì đã không có được “nhà thơ” Sĩ Cương như các chị đang gọi hôm nay. Các chị biết không, đã có những lúc gia đình tôi gặp rất nhiều khó khăn về kinh tế nhưng bà nhà tôi vẫn một nách 6 người con và một người chồng đam mê thơ phú không hề phàn nàn gì. Chính vì vậy tôi thực sự biết ơn bà ấy… Dù không được tiếp xúc với bà Nguyễn Thị Nụ – “bà xã” của nhà thơ nhưng chúng tôi có thể hình dung được một người phụ nữ tần tảo, hết lòng thương chồng thương con, một mẫu người vợ đảm đang như hình tượng người vợ của nhà thơ Tú Xương. “Quanh năm buôn bán ở mom sông/ Nuôi đủ năm con với một chồng”… Thế mới thấy rằng, đằng sau sự thành đạt của người đàn ông bao giờ cũng có bóng dáng của người phụ nữ. Đó chính là hậu phương vững chắc, điểm tựa lớn để những người chồng nói chung, nhà thơ Sĩ Cương có thể yên tâm theo đuổi niềm đam mê của mình.
Có một điều đáng chú ý và dễ nhận thấy rằng, trong các sáng tác của ông có đến 85% là viết cho Lạng Sơn. Nhà thơ Sĩ Cương bày tỏ: Sở dĩ nguồn cảm hứng về Xứ Lạng luôn dạt dào trong tôi bởi tôi đã có những năm tháng đóng quân ở đây và lại gắn bó với Lạng Sơn ngót trên 40 năm. Những ngày tháng sống với đồng bào dân tộc nơi đây đã thực sự ghi dấu rất nhiều kỷ niệm, bởi bà con quê mình sống chân tình, đoàn kết và luôn giúp đỡ những người từ nơi khác lên lập nghiệp như gia đình tôi. Còn đối với quê gốc, thực sự trong lòng tôi vẫn luôn hướng về, tuy nhiên do xa quê đã quá lâu, tình cảm và cảm xúc chỉ bày tỏ, thể hiện qua nỗi nhớ, hoài vọng như nhớ một ánh “trăng quê”, đơn giản vậy thôi…
Hiện nay, nhà thơ Sĩ Cương đã bước vào tuổi 80 nhưng nói về những dự định trong thời gian tới, ông hồ hởi cho biết: Tôi đang ấp ủ ý tưởng viết một số tác phẩm về Bác Hồ, tuy nhiên cần thời gian nghiên cứu, sưu tầm tài liệu để làm sao có thể khắc họa rõ nét nhất cốt cách, phẩm chất của một vị lãnh tụ, một người cha già của dân tộc. Ngay trước mắt, tôi đã tập hợp xong và có ý định in tập truyện ngắn viết về sự đổi mới của nông dân, nông thôn và đồng bào dân tộc miền núi, đặc biệt trên con đường tiến tới công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Ngoài ra còn mong muốn sẽ in được một tập thơ ngợi ca tình yêu quê hương, đất nước, con người và cuộc sống của nhân dân Xứ Lạng.

Nhiều người vẫn nói rằng, văn chương là duyên nghiệp nhưng cũng xem như cái “nợ đời”. Chính niềm đam mê của ông đã vô tình khiến cái “nợ đời” ấy đeo đuổi ông mãi, cho đến giờ tuổi cao nhưng tình yêu dành cho văn chương vẫn luôn cháy bỏng. Đặc biệt, những đóng góp của ông, những tác phẩm của ông dành cho con người và quê hương Xứ Lạng thực sự đáng trân trọng. Và chính sự nặng lòng với mảnh đất này đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho ông, để ông nặng lòng với văn chương. Xin chúc nhà thơ Sĩ Cương luôn dồi dào sức khỏe và tiếp tục có nhiều cống hiến cho làng VHNT của Lạng Sơn.

Phong Linh