Thứ sáu,  28/01/2022

Hết lòng vì những người bất hạnh

Ngoài 20 tuổi, chị Nguyễn Thị Diệu Trâm lấy chồng làm việc ở Khoa Chống nhiễm khuẩn Bệnh viện Đa khoa tỉnh Kiên Giang. Sống trong khu tập thể của bệnh viện, hằng ngày chứng kiến nhiều hoàn cảnh người bệnh nghèo, chị không khỏi đau lòng.Người thì bệnh nặng, không đủ tiền thuốc men chạy chữa. Người thiếu cả tiền mua bữa cơm, bữa cháo qua ngày. Có người chết, gia đình không đủ tiền thuê xe chở về quê; thậm chí không lo nổi cỗ ván chôn cất... Chỉ có cửa hàng tạp hóa, nhưng từ bé sống trong gia đình nghèo, đông anh chị em, nên chị rất thông cảm với những người khổ hơn mình. Năm 1990, chị xin Ban Giám đốc bệnh viện cho thành lập Chi hội Chữ thập đỏ của bệnh viện để có tổ chức chăm lo, giúp đỡ người bệnh nghèo. Anh Hoàng Văn Hùng, chồng chị, được cử làm chi hội phó. Chị tình nguyện nhận 'chân' thư ký thường trực chi hội. Hằng ngày, ngoài việc lo bán hàng kiếm sống, chị Diệu Trâm tích cực đi vận động bà con chung quanh góp tiền, góp gạo xây dựng...

Ngoài 20 tuổi, chị Nguyễn Thị Diệu Trâm lấy chồng làm việc ở Khoa Chống nhiễm khuẩn Bệnh viện Đa khoa tỉnh Kiên Giang. Sống trong khu tập thể của bệnh viện, hằng ngày chứng kiến nhiều hoàn cảnh người bệnh nghèo, chị không khỏi đau lòng.

Người thì bệnh nặng, không đủ tiền thuốc men chạy chữa. Người thiếu cả tiền mua bữa cơm, bữa cháo qua ngày. Có người chết, gia đình không đủ tiền thuê xe chở về quê; thậm chí không lo nổi cỗ ván chôn cất… Chỉ có cửa hàng tạp hóa, nhưng từ bé sống trong gia đình nghèo, đông anh chị em, nên chị rất thông cảm với những người khổ hơn mình. Năm 1990, chị xin Ban Giám đốc bệnh viện cho thành lập Chi hội Chữ thập đỏ của bệnh viện để có tổ chức chăm lo, giúp đỡ người bệnh nghèo. Anh Hoàng Văn Hùng, chồng chị, được cử làm chi hội phó. Chị tình nguyện nhận &#39chân&#39 thư ký thường trực chi hội. Hằng ngày, ngoài việc lo bán hàng kiếm sống, chị Diệu Trâm tích cực đi vận động bà con chung quanh góp tiền, góp gạo xây dựng &#39Bếp ăn từ thiện&#39 nuôi người bệnh không nhà, không người nương tựa. Từ vài chục, vài trăm đến nay mỗi ngày có cả nghìn suất ăn từ thiện, tính ra phải quyên góp tới hàng tỷ đồng mỗi năm mới đủ chi phí.

Không chỉ hoạt động trong phạm vi bệnh viện, chị Diệu Trâm còn cùng các bác sĩ, nhân viên y tế đi về các vùng sâu, vùng xa, tìm đến những gia đình nghèo, những người bệnh tật để cứu giúp. Chị đã không cầm được nước mắt khi chứng kiến cảnh em Võ Thị Kim Phượng, ở ấp Tân Điền, xã Mỹ Lâm, huyện Hòn Đất là nạn nhân chất độc da cam đã 18 tuổi mà người nhỏ thó, chân tay co quắp, nằm vạ vật trên mảnh sàn bắc qua mương nước đen bẩn, bị ruồi bâu, kiến đốt. Cha em đã mất, một mình mẹ em đi làm mướn nuôi năm đứa con, còn hơi sức đâu chăm sóc cho em. Chị Diệu Trâm đã đề nghị chính quyền địa phương cất cho gia đình em Phượng một căn nhà mới, riêng chị góp 12 triệu đồng.

Từ chi hội Chữ thập đỏ của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Kiên Giang, hơn hai mươi năm qua, chị Diệu Trâm cùng lúc tham gia nhiều công tác khác: tổ chức Câu lạc bộ Hũ gạo tình thương, Phó Giám đốc điều hành Quỹ Bảo trợ nạn nhân chất độc da cam, Ủy viên thường vụ Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo, Thư ký Ủy ban Bác ái Giáo phận Long Xuyên, Ủy viên Ủy ban MTTQ tỉnh.

Câu lạc bộ Hũ gạo tình thương có 45 hội viên, hiện nay đang hỗ trợ 300 cụ già neo đơn và nạn nhân chất độc da cam, mỗi tháng mỗi người được nhận 20 kg gạo. Quỹ dành cho nạn nhân chất độc da cam quyên góp được gần 6,9 tỷ đồng, riêng chị đóng góp và trực tiếp vận động được gần 1,9 tỷ. Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo và Ủy ban Bác ái Giáo phận Long Xuyên vận động quyên góp được khoảng 19 tỷ đồng (chị Diệu Trâm góp hơn 100 triệu đồng) giúp người bệnh nghèo mổ tim, mổ đục thủy tinh thể; giúp gia đình nghèo và nạn nhân chất độc da cam được nhận nhà tình nghĩa, khoan giếng, cấp mái tôn, cấp học bổng. Nhóm Bảo trợ trẻ em khuyết tật do chất độc da cam do chị tổ chức và vận động đang hỗ trợ hằng tháng 100 nghìn đồng/em giúp được 150 em, riêng chị nhận hỗ trợ 20 em. Chỉ riêng việc này, chị Diệu Trâm góp 200 triệu đồng trong tổng số tiền hỗ trợ hơn một tỷ đồng. Chị còn khuyến khích cả con trai Hoàng Nhất Anh đã đi làm và con gái Hoàng Nguyễn Trâm Anh, đang học lớp 11 tiết kiệm chi tiêu và quà sáng hỗ trợ hằng tháng cho hai em nạn nhân chất độc da cam.

Chị Nguyễn Thị Diệu Trâm đã được Chủ tịch nước tặng Huân chương Lao động hạng ba, Thủ tướng Chính phủ tặng Bằng khen, UBND tỉnh Kiên Giang và các ngành, đoàn thể tặng nhiều bằng khen, giấy khen. Hai lần chị Diệu Trâm được cử đi dự Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc ở Thủ đô Hà Nội (năm 2004 và 2008). Chị tâm sự: Giúp đỡ người nghèo, giúp đỡ nạn nhân chất độc da cam là trách nhiệm của mọi người, là tình đồng bào &#39thương người như thể thương thân&#39. Trong hoạt động, phải lấy cái tâm làm đầu. Cái &#39Tâm&#39 ấy thể hiện ở sự minh bạch, rõ ràng trong việc sử dụng nguồn tài trợ; phải trân trọng sự đóng góp của mọi người dù nhiều dù ít, vì công hay của đều là những hạt ngọc nhân đạo quý giá.

Theo Nhandan